Nhưng người tu luyện kiếm ý Tiên Thiên đến đại thành chỉ đếm được trên đầu ngón tay, người có thể tu luyện đến viên mãn đỉnh phong chính là lông phượng sừng lân, tối đa chỉ có hai ba người, và Lâm Nhất là một trong số đó.
Còn về kiếm ý Thông Linh thì… không có ai cả, không một ai làm được, không ai…
Dù là lớp kiếm khách thế hệ trước cũng không có, có thể là có, nhưng chưa ai gặp được, người như vậy… gần như trở thành truyền thuyết.
Kiếm ý thật sự rất khó để lĩnh ngộ, sau khi lĩnh ngộ, tu luyện càng khó.
Trong đại thế, mỗi người như rồng, bậc cân quắc bất nhượng tu mi, ai cũng đều có ý chí vươn lên.
Nhưng kiếm đạo của hắn đã quyết sẽ tranh phong trong trận đại thế kia, phát ra hào quang sáng chói của riêng mình, chỉ tranh hiện tại, không cầu kiếp sau.
Kiếm ý Thông Linh kia không thể tranh!
Dù là truyền thuyết của cổ vực Nam Hoa, cũng phải khắc lên đó dấu ấn thuộc về Lâm Nhất, nở rộ trong thịnh yến.
Dù là truyền thuyết, cũng muốn dùng một kiếm chém đứt.
“Đáng chết! Là hổ Lôi Nham, da của nó rất cứng rắn!”
Phong Dã cùng Tả Vân đang chém giết mấy con yêu thú cảnh giới Âm Dương, ngay thời điểm căng thẳng, đột nhiên có một con yêu thú Âm Dương đại thành nhảy chồm lên.
Ầm!
Nhưng khi con hổ Lôi Nham kia vừa nhảy lên thì giữa không trung, một đóa Tử Diên màu tím nở rộ, một luồng kiếm quang màu bạc xuyên thủng hư không, khoảng cách mấy ngàn thước nhưng chỉ thoáng chốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4376005/chuong-2584.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.