Sự rung động kia không cách nào diễn tả bằng ngôn từ, thậm chí không ai dám bàn tán, bởi lẽ trong lãnh thổ Lôi Châu, có ai dám đắc tội Tử Nguyệt Động Thiên chứ?
Nói ra chẳng khác nào muốn chết!
Có người lấy hết can đảm định tiến lên chào hỏi Lâm Nhất, nhưng hắn đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình nên hoàn toàn không phát giác, khiến người nọ cảm thấy xấu hổ không thôi.
Dần dần, cũng có người nhìn ra sơ hở, sát ý bùng lên trong mắt bọn họ, nhưng bọn họ lại không dám nghĩ nhiều.
Đây chính là tồn tại mà ngay cả Tử Nguyệt Động Thiên cũng không dám giết, thử hỏi ai dám động đến hắn?
Trong mắt mọi người, Lâm Nhất cứ “si ngốc” rời khỏi thành Thiên Lăng, một mực đi về phương xa, cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt bọn họ.
Nhưng Lâm Nhất đang đắm chìm trong thế giới của mình, hắn quên đi tất cả, tâm trạng sung sướng trước nay chưa từng có.
Hắn suy nghĩ về kiếm đạo của mình, rồi hắn lại nghĩ đến kinh nghiệm võ đạo, và hằng hà sa số thứ khác. Càng nghĩ, khí chất trên người hắn càng thêm linh động, thế nhưng hắn vẫn hồn nhiên không hề hay biết.
Thậm chí, hắn đã rời khỏi phạm vi lãnh thổ thành Thiên Lăng, tùy tiện bước vào một ngọn núi cao mà không hề hay biết.
Bỗng một ngày nọ Lâm Nhất đột nhiên tỉnh lại, trong mắt hắn bộc phát ra tinh quang sáng ngời như đuốc, ánh mắt ấy rạng rỡ lấp lánh, đôi mắt đen như mực khiến người ta cảm thấy sáng rỡ một cách lạ thường.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375991/chuong-2570.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.