Chấp niệm trong lòng hắn ta không tiêu tan, ngay cả cuộn tranh còn không mở ra được, nói cho cùng, chính là dùng một bức tranh vây khốn bản thân. Lâm Nhất suy đoán, có lẽ chấp niệm kia không chỉ riêng Tô Hàm Nguyệt, mà e là trước khi xuất gia, hắn ta đã gây ra tội nghiệt rất lớn.
Lưu Thương và Lưu Thương, khác một chữ, nhưng ý nghĩa lại cách biệt một trời. Thương là giết chóc, là tai họa, là đau khổ, chữ này rất ít khi dùng đến, một khi dùng thì đó chính là chuyện cực kỳ khủng bố.
Ví dụ như “quốc thương”.
Thương lại không giống, chỉ mang ý nghĩa là đồ nhắm, âm tương đồng, nghĩa lại hoàn toàn khác biệt, mang theo thái độ trái ngược.
Lưu Thương thu lại nụ cười, khẽ nói: “Tuy nhiên, ta cũng nghiêm túc nói với ngươi một điều, thế giới kia có rất nhiều cao thủ, ta chỉ là một trong những người hâm mộ Tô Hàm Nguyệt. Nếu ngươi không có đủ thực lực thì thật sự rất là thê thảm đấy, Tô Hàm Nguyệt không thể cứu ngươi hoài được. Huống chi, nàng cũng rất thảm, trên lưng nàng còn phải gánh vác…”
Nói đến đây, đột nhiên, Lưu Thương nhận ra mình đã lỡ lời, liền nín thinh.
Tuy nhiên, khi nhìn Lâm Nhất, hắn ta lại phát hiện biểu cảm của đối phương dường như không có gì là bất ngờ.
“Ngươi không cần nói thì ta cũng đoán được, con đường nàng đi chắc chắn rất gian nan”.
Lâm Nhất hớp một ngụm rượu, trong mắt hắn lộ vẻ kiên nghị trước nay chưa từng có, trầm giọng nói: “Nhưng rồi sẽ có một ngày, kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375989/chuong-2568.html