Trên vị trí ngồi của Tử Nguyệt Động Thiên, Khuynh Nhược U không biết từ lúc nào đã đứng dậy, gương mặt nghiêng nước nghiêng thành của nàng ta lúc này u ám phủ đầy sương mù, một luồng hàn ý cực kỳ băng lạnh tản ra từ trên người nàng ta.
Khí tức của cảnh giới Bán bộ Thiên Phách bỗng bùng lên khỏi người Khuynh Nhược U, một chưởng vừa rồi là cho nàng ta đánh tới.
Nhưng đến tận lúc này, ánh mắt của nàng ta vẫn luôn cao cao tại thượng chứ không hề dùng ánh mắt nghiêm túc để nhìn về phía Lâm Nhất. Nàng ta chỉ lạnh lùng liếc nửa con mắt về phía Lâm Nhất, đáy mắt lộ vẻ khinh ghét, lạnh giọng nói: “Ta từng nói rồi, ngươi không xứng để ta phải ra tay. Nhưng ngươi đúng là đáng ghét, cứ như đám ruồi nhặng vo ve bay qua bay lại, ta khinh ra tay với đám ruồi nhặng, nhưng ngươi quả thực là quá đáng ghét!”
Uỳnh!
Lời vừa dứt, trên người nàng ta bùng lên ánh trăng màu tím khủng bố, lại từ xa đánh một chưởng trúng ngực Lâm Nhất.
Phụt!
Khoé miệng Lâm Nhất nôn ra một ngụm máu tươi, trên mặt lộ ý cười dư tợn, hắn không hề sợ hãi, chỉ lạnh lùng nhìn đối phương, nhả ra hai chữ: “Tiện nhân!”
Hai chữ này vừa thốt ra, hàn ý xung quanh rõ ràng đã lạnh thêm vài phần, nét mặt của tất cả mọi người đều lộ rõ vẻ khiếp sợ, khủng hoảng và bất an.
Bao gồm cả những cao thủ của các đại thế gia trong thành Thiên Lăng, bọn họ cũng đều kinh hãi vô cùng, chỉ sợ Khuynh Nhược U
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375977/chuong-2556.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.