Sở Mộ Viêm kia tương đối gian xảo, hắn ta nhìn thấy Lâm Nhất ra tay với Trần Tử Ngọc liền lập tức lùi về một phía. Khi nhìn thấy Lâm Nhất tế ra Triêu Dương Phá Hiểu thì đã lập tức hiểu ra Trần Tử Ngọc này chết chắc rồi, có thần tiên đến thì cũng không cứu được hắn ta nữa.
Hắn ta hầu như không hề có ý muốn báo thù hộ cho đối phương mà cứ thế nhào người lên nhảy ra khỏi lôi đài.
Vì để giữ mạng, đến cơ hội để được gia nhập vào Tử Nguyệt Động Thiên hắn ta cũng chẳng cần nữa.
Nhưng ai mà ngờ được khi hắn ta vừa mới đáp xuống đất liền bị Lâm Nhất phát hiện.
Lâm Nhất đứng trên lôi đài đang từ từ xoay người lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía hắn ta, trầm giọng nói: “Thây cốt của Huyết Long Mã bị ngươi dẫm nát từng miếng từng miếng, là ngươi, đã nghiền nát nó thành bột mịn rồi vứt đi?”
Ánh mắt kia mang theo sát ý lạnh lẽo vô cùng, dường như có thể đâm xuyên cả qua hư không.
Lòng Sở Mộ Viêm thắt lại, thoáng vẻ bất đắc dĩ, hắn ta hận không thể tát cho mình một bạt tai. Đây chẳng qua là do hắn ta bốc phét mà thôi, thây cốt của Huyết Long Mã kia hầu như chẳng có ai thèm để ý đến, nhưng bây giờ lại bị Lâm Nhất cho là thật.
Nhưng mà thoáng nghĩ lại, trên mặt của Sở Mộ Viêm bỗng lộ ra nụ cười, hắn ta đã nhảy khỏi lôi đài rồi thì còn sợ gì hắn nữa? Nên lập tức quát lên: “Kẻ mạnh của Tiêu Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375971/chuong-2550.html