Giữa lưng núi, một mảnh yên tĩnh.
Cuộc đối thoại đó xem như đã khiến mọi người cảm giác được sát ý không thể hòa giải giữa đôi bên.
“Vô sỉ”.
Quách Húc lạnh lùng chửi rủa một tiếng, Tử Nguyệt Động Thiên này đang âm thầm xử Lâm Nhất, lại để vầng trăng tím chủ động tấn công Lâm Nhất.
Thật sự nghĩ không ra đường đường là bá chủ mà lại làm ra chuyện vô liêm sỉ như vậy.
Giữa đất bằng, Lâm Nhất nhìn sang bàn tay mình, trong tay hắn có khói tím lượn lờ, da dẻ không ngừng lão hóa. Nhưng huyết khí của hắn hùng hậu như biển cả, da dẻ lão hóa nhanh chóng lột xác sống lại. Trong khi không ngừng lặp lại, ánh trăng màu tím ấy tiêu hao hết cũng không thể làm bàn tay Lâm Nhất lão hóa.
Ngẩng đầu nhìn về phía vầng trăng màu tím ấy, trong lòng Lâm Nhất đã có tự tin.
Vầng trăng tím trông có vẻ quỷ dị, nhưng thực tế cũng chỉ là đang nuốt chửng khí huyết mà thôi, chỉ là thủ đoạn tà tu bàng môn tả đạo. Tương tự như Phệ Huyết Ma Điển của Lôi Vân Tử. Cái gọi là lão hóa hoàn toàn không đáng sợ như trong tưởng tượng.
Với khí huyết đáng sợ Thương Long Cửu Biến luyện thành của hắn, tốc độ vầng trăng màu tím nuốt chửng khí huyết của mình hoàn toàn không bằng tốc độ huyết khí của hắn tái tạo.
Ầm!
Chân Lâm Nhất giẫm mạnh xuống đất, lại bay lên cao lần nữa, bay về phía lôi đài kia.
Sở Mộ Viêm và Trần Tử Ngọc lập tức sáng mắt lên, đưa mắt nhìn nhau, khóe miệng mỗi người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375968/chuong-2547.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.