Trên lôi đài, đám người Cổ Dương như gặp kẻ địch mạnh, lúc này vẻ mặt cũng không khỏi thả lỏng, ai nấy đều lộ ra ý cười nơi khóe miệng.
Bọn họ xông vào trận này, biết rõ phong mang kiếm trận này đáng sợ thế nào. Tám chín thanh kiếm đã có chút không chống đỡ nổi, bây giờ mười tám thanh kiếm cùng xuất hiện, dù không chết cũng sẽ bị thương nặng, đến lúc đó còn mất cả mạng cũng chưa biết chừng.
Lâm Nhất kia muốn tìm chết, phải sỉ nhục hắn một phen mới được.
“Không biết sống chết, ta xem lát nữa làm sao ngươi cười nổi!”
Cổ Dương cười lạnh lùng, sát ý lan tràn trong mắt.
Hai huynh đệ Kim gia cũng không ngừng cười gằn. Trước kia còn có chút lo lắng, bây giờ xem ra chỉ là nghĩ nhiều rồi.
Trên hàng ghế của Bắc Tuyết Sơn Trang, các trưởng lão cũng hơi biến sắc, bọn họ có chút ngồi không yên.
Lúc bố trí kiếm trận, bọn họ không ngờ sẽ có người có thể làm kinh động đến mười tám thanh kiếm. Người có thiên phú như vậy, e rằng có thể sánh ngang với Nam Cung Vãn Ngọc…
Lẽ nào phải phá hủy kiếm trận?
Thế thì mất mặt quá, kiếm trận tự mình bố trí, trước kia nhiều người đã chết dưới kiếm.
Bây giờ đặt ngoại lệ cho Lâm Nhất, rõ ràng không phù hợp quy tắc, khó tránh bị người ta chỉ trích.
“Mạc trưởng lão, người này không thể chết được!”
Trong mắt vài trưởng lão lộ ra vẻ sốt ruột, khẽ giọng gọi ông lão áo xám chủ trì đại cục ở phía trước.
Vẻ mặt ông lão áo xám thay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375959/chuong-2538.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.