Bên ngoài khoảng đất trống, mọi người đang xem cuộc chiến liền thay đổi sắc mặt, một thương chớp nhoáng này quả thật đáng sợ. Nhìn xem duệ khí sắc bén phát ra từ mũi thương kia đi, chỉ đứng từ xa quan sát cũng đã thấy áp lực ập thẳng vào mặt, cảm nhận được đau đớn dữ dội khi bị đâm trúng.
Mũi thương lóe lên tia sáng lạnh, tựa như ánh lửa lóe lên giữa đêm đông lạnh lẽo, chiếu sáng khắp thế gian, vô cùng chói mắt.
Đệ tử và các trưởng lão Tiêu Vân Tông bất giác nở nụ cười khoái chí, dường như bọn họ đã thấy được hình ảnh kiếm khách áo trắng bị một thương này đâm xuyên lồng ngực rồi vậy.
Có một trưởng lão Tiêu Vân Tông cười rất vui vẻ, vừa vuốt râu vừa khe khẽ lắc đầu.
Tần gia làm không được, Tần Húc không nên thân, mặt mũi thành Thiên Lăng đành phải dựa vào Tiêu Vân Tông bọn họ vậy!
Nhưng trong tình huống cực kỳ hung hiểm như vậy, Lâm Nhất đang đứng trên lôi đài lại không chút hoang mang, hắn tung cước đá bay Tần Húc.
Hắn ta hệt như một cái bao cát, bị đá văng ra ngoài một cách vô tình, thân thể đâm vào cột đá của lôi đài.
Một tiếng “bịch” nặng nề vang lên, máu tươi trào ra từ khóe miệng Tần Húc, trông cực kỳ thê thảm.
Sau khi đá bay Tần Húc, Lâm Nhất vẫn không hề thở gấp, một thân đồ trắng khiến hắn hệt như tinh linh, thân thể khẽ nhún một cái, bước chân linh hoạt như một vũ công với điệu múa hoa lệ nhất thế gian, vừa nhẹ nhàng lại vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375955/chuong-2534.html