“Giống như ngươi”.
Trần Tử Ngọc mỉm cười, thần bí đáp lại.
“Vậy sao?”
Lời vừa dứt, hai người đồng thời biến mất tại chỗ, đợi đến khi bọn họ lại xuất hiện một lần nữa thì đều đã bị ánh trăng màu tím kia bao trùm.
Quả nhiên, hai người tâm cao khí ngạo này đều lựa chọn Tử Nguyệt Động Thiên.
Hiện trường bỗng chốc trở nên căng thẳng, vị trí lôi đài của Tử Nguyệt Động Thiên quỷ dị vô cùng. Trước đó ấn tượng về cảnh một người sống sờ sờ mà bị chết già ngay trước mắt mọi người đến giờ vẫn rất sâu sắc, khó mà quên đi được.
Uỳnh!
Đúng vào lúc mọi người đang lo lắng Sở Mộ Viêm và Trần Tử Ngọc liệu có bị chết già hay không thì hai người này bỗng bùng lên luồng uy áp ngút trời.
Một người hàn mang lạnh lẽo, khắp người phủ một lớp quang mang như ngọc, có làn sương lạnh lẽo mỏng manh bao trùm bên ngoài. Mỗi một bước đi đều bao hàm uy áp cực lớn, tựa như một ngọn băng sơn nguy nga hùng vĩ, cao đến nỗi khó mà nhìn thấy đỉnh núi.
Một người thì có ngọn lửa bừng bừng bùng lên từ trên cơ thể, có một làn sóng nhiệt vô biên bao trùm, mỗi một bước đi của hắn ta liền để lại dấu chân thiêu đốt đến ba tấc, giống như tinh linh Hoả trong truyền thuyết.
“Ý chí Hàn Băng!”
“Ý chí Hoả Diệm!”
Bỗng bốn phía xung quanh vang lên tiếng hô kinh ngạc, hai người này thế mà đều đã lĩnh ngộ được ý chí Võ đạo, chẳng trách lại tự tin như thế.
Ánh trăng màu tím đáp lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375948/chuong-2527.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.