“Lâm Nhất, ngươi đừng trách bọn ta. Chỉ có thể trách ngươi không có bối cảnh, chúng ta làm trái quy tắc thì sao, ai bảo ngươi chỉ là một Kiếm Nô, muốn thì giết thôi!”
“Ngươi là một kẻ sắp chết, lão phu không ngại cho ngươi biết tục danh!”
“Quỳ xuống làm chó cho ta, có lẽ Trần mỗ còn có thể tha cho ngươi một mạng.
“…”
Dáng vẻ kiêu căng càn quấy, mặt dày vô liêm sỉ của những người đó không ngừng hiện lên trước mắt Lâm Nhất. Nhưng khác với cảm giác tức giận ngày đó, bây giờ hắn bình tĩnh lạ thường, có điều khi nhìn sang kén máu bên cạnh, sắc mặt hắn lại trở nên cực kỳ lạnh lẽo.
“Yên tâm, ta nhất định sẽ giúp ngươi trả mối thù này”.
Lâm Nhất nhẹ giọng nói, giống như đang nói một chuyện rất nhỏ nhặt, nhưng cảm giác lạnh lẽo trong lời nói của hắn khiến mặt hồ trước mặt như đóng băng.
Hắn ngồi như thế ba ngày không phải đang ngây người.
Hắn chỉ muốn kìm nén cơn tức trong lòng, giấu đi sự căm thù. Vì sự tức giận và căm thù không thể giúp hắn trả thù, chỉ khi tỉnh táo mới có thể thành công.
Với tâm lý khác xa người bình thường của hắn, đã ba ngày rồi nhưng lửa giận vẫn chưa hoàn toàn lắng xuống, có thể tưởng tượng ra sự thù hận của Lâm Nhất đáng sợ đến mức nào.
“Bây giờ phải đột phá Âm Dương, không ai trong thất tú Thiên Lăng được chạy thoát!”
Lâm Nhất lạnh lùng nói với nét mặt u ám.
Việc cấp bách bây giờ chính là đột phá cảnh giới Âm Dương, để tu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375931/chuong-2510.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.