“Hề hề, trước đó ta còn lo lắng cho Trần huynh, giờ xem ra đâu cần một ngón tay, sợ là nửa ngón tay cũng đủ để Trần huynh ấn chết hắn”.
“Ha ha ha, xin Trần huynh hãy ra tay để tên Kiếm Nô này hết hy vọng, chớ khinh Thiên Lăng ta không có ai!”
Giọng điệu của bọn họ đều có một chút gì đó lấy lòng, bất giác, cả đám chủ động hạ thấp thân phận trước Trần Tử Ngọc.
Nhìn thấy cảnh này, ông lão áo đen đang điều khiển chuông Huyền Âm vô cùng mừng rỡ, bèn đưa tay lên, linh văn phong tỏa một bên không gian dần buông lỏng, sau đó không ngừng vỡ ra.
Ông ta không sợ Lâm Nhất nhân cơ hội này bỏ trốn, với cảnh giới Bán Bộ Thiên Phách của mình, ông ta có thể thao túng chuông Huyền Âm một cách cẩn thận và tỉ mỉ, chỉ cần Lâm Nhất dám có hành động khác thường, tiếng chuông ngân vang, đối phương sẽ biết được thế nào là tra tấn.
Đợi đến khi linh văn hoàn toàn vỡ ra, thân hình Trần Tử Ngọc chợt lóe, viễn độn vào.
Hắn ta và Lâm Nhất đều bị bao phủ bởi chuông Huyền Âm. Trần Tử Ngọc muốn tự tay nghiền chết Lâm Nhất, dùng thủ đoạn vô tình và tàn nhẫn để làm nhục đối phương.
“Dùng một đầu ngón tay để ấn chết ngươi thì có hơi khoa trương rồi, nhưng trong vòng ba chiêu, ta muốn giết ngươi chẳng khác nào giết một con chó!”
Trần Tử Ngọc hừ lạnh một tiếng, khí lạnh toàn thân xộc thẳng lên trời, hắn ta thi triển ý chí Hàn Băng tiểu thành đến mức tận cùng. Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375923/chuong-2502.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.