Lâm Nhất giẫm mạnh chân xuống mặt đất, xác thịt mạnh mẽ của hắn giống như man thú, không ngừng tông phá.
Ầm! Ầm! Ầm!
Nhưng mỗi lần đều bị đẩy ngược về, xương cốt Lâm Nhất cũng bị đánh xuất hiện những vết nứt. Chuông cổ treo lơ lửng trên đầu lại không hề lay động. Cảm giác được lửa giận và sự căm phẫn của Lâm Nhất, Huyết Long Mã ở một bên phát ra tiếng kêu trầm thấp, sốt ruột đến mức nước mắt dâng tràn nơi vành mắt.
Phụt!
Lại phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt Lâm Nhất tái nhợt, bình tĩnh lại.
Tình trạng thê thảm như vậy lọt vào mắt đám thất tú Thiên Lăng lại mang đến cảm giác hả hê vô cùng. Sự giễu cợt trong mắt bọn họ càng sâu đậm, vẻ mặt dữ tợn, đây mới là hình ảnh bình thường của bọn họ.
Một tên Kiếm Nô nho nhỏ thì nên chật vật đáng thương như vậy, khổ sở giãy giụa nhưng không làm gì được.
Đó mới là khí phách mà thất tú Thiên Lăng bọn họ nên có, một tên Kiếm Nô nhảy tới nhảy lui, còn nhảy đến Vân Đỉnh buông lời ngông cuồng, cho mặt mũi không lấy, còn ra thể thống gì!
Mặt mũi bọn họ để đâu?
Trong lòng bọn họ vô cùng hả hê, ngay cả vết thương trên người cũng không có cảm giác gì nữa, ai nấy không khỏi hiện lên ý cười nhàn nhạt nơi khóe miệng.
Lâm Nhất liếc mắt, nhìn về phía ông lão áo đen trên đỉnh núi ở xa xa, lạnh lùng nói: “Trần gia Lôi Châu, dù có so sánh với cửu đại bá chủ cũng không thua kém. Không biết xấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375921/chuong-2500.html