Tu vi cũng theo đó tăng trưởng toàn diện, biết được mức độ khủng bố của long văn, Lâm Nhất cảm thấy hoảng sợ không thôi.
Chỉ cầm trong tay thôi mà đã đáng sợ như vậy, không biết đến khi luyện hóa hoàn toàn, quả Hóa Yêu này sẽ mang đến bao nhiêu lợi ích nữa.
Bất kể căn cơ của hắn có thâm sâu cỡ nào thì sợ rằng cũng sẽ dễ dàng bị đâm thủng, sau đó dùng tư thế cuồng bạo đánh vỡ bình chướng cảnh giới Âm Dương.
Rắc! Rắc!
Cùng lúc đó, sau khi mất đi quả Hóa Yêu cuối cùng, cây Luyện Yêu như mất đi hồn phách mà không ngừng héo rũ. Uy áp của nó cũng theo đó tan thành mây khói, khoảng không xung quanh dần khôi phục lại bình thường.
Muốn sống lại lần nữa e rằng phải mất chín trăm năm.
Lấy được kỳ quả ngàn năm của thiên địa, chỉ có thể ngộ, không thể cầu, Lâm Nhất nghiễm nhiên trở thành người thắng cuối cùng.
Phụt!
Một số tán tu có tu vi yếu kém nhanh chóng rơi xuống, kế đó hóa thành một đống bùn nhão, trong từng tia máu còn lóe lên điện quang được diễn hóa từ kiếm ý.
Trước đó, bọn họ đã chịu một kích từ sự bùng nổ khủng bố của Tinh Thần Đại Bạo, sau lại bị cây Luyện Yêu trấn áp, thế nên kết cục như vậy là điều không thể tránh khỏi.
Kể cả đám người có thực lực mạnh mẽ như Trần Tử Ngọc cũng không khá hơn. Sau khi rơi xuống đất, bọn họ thất thểu bò dậy, cả người lảo đảo, không cách nào đứng vững được. Cả bọn lục tục lấy ra linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375917/chuong-2496.html