Nhưng hắn không ngờ lại có dị biến, ngược lại còn làm mình rơi vào hoàn cảnh nguy hiểm. May mà ở khu vực tế đàn, đám người kia còn chưa lo xong thân mình, trong tình huống hỗn loạn cũng không phát hiện Lâm Nhất đã đến.
Rắc! Rắc! Rắc!
Quang văn dưới chân liên tục vỡ vụn, trong kiếm ý cuộn trào mãnh liệt, từng bức tượng đá lần lượt bị đánh thức.
Lâm Nhất suy nghĩ nhanh như chớp, nếu đi ngay bây giờ thì còn có thể lành lặn ra ngoài, nhưng nếu ở lại lâu hơn thì lát nữa muốn đi sẽ cần phải tốn rất nhiều công sức.
“Vị tiền bối này thật vô dụng, dẫn mình tới đây mà không có cách nào sao?”
Lâm Nhất nhìn chằm chằm mảnh kiếm gãy trong lòng bàn tay, nói thầm, hắn đến được đây là nhờ vào phúc của mảnh kiếm gãy này.
Không có gì để nghi ngờ, vào thời điểm mạnh mẽ đó, chủ nhân của mảnh kiếm gãy này chỉ cần một mảnh vỡ cũng có thể giết được cao thủ Tinh Quân. Lúc còn sống, người nọ chắc chắn có địa vị khá cao trong nội bộ Kiếm Tông, trong mảnh vỡ này phải ẩn chứa một phần ý chí của người nọ mới đúng.
“Tiểu tử nhà ngươi ăn nói kiểu gì vậy? Vừa rồi khi bị tên Tinh Quân kia sỉ nhục, chính lão phu đã giúp ngươi vượt qua tử kiếp đấy”.
Nhưng vào lúc này, trong đầu Lâm Nhất đột nhiên vang lên một giọng nói rất nhỏ, giọng nói đó ẩn chứa sự tức giận khiến hắn giật nảy mình.
Hô!
Một lát sau, kiếm quang của mấy bức tượng đá bắn tới, Lâm Nhất biến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375851/chuong-2430.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.