Càng là nơi hung hiểm thì càng có kỳ ngộ xuất thế, huống chi nơi này còn là mật cảnh Kiếm Tông.
Thời gian dần trôi qua, với tốc độ lao đi như bay, Lâm Nhất đã đi được đoạn đường gần trăm dặm trong vực sâu. Lúc này, phía trước bỗng xuất hiện bóng người, hơn nữa, ngày càng có nhiều bóng người hiện ra trong tầm mắt hắn.
Vèo! Vèo! Vèo!
Những âm thanh xé gió liên tiếp vang lên, rất nhiều bóng người lao đi cùng một hướng với Lâm Nhất, tất cả đều đang hướng về nơi sâu của vùng đất Âm Lôi.
“Xem ra, ta phát hiện có hơi muộn”, Lâm Nhất nhắm hai mắt lại, tự nhủ với mình, nơi này đã sớm bị mọi người phát giác điểm khác thường.
Hắn dừng lại hồi lâu, hai tay liên tục kết ấn, chân nguyên trong cơ thể sôi trào. Trong lúc đó, từng cánh hoa Tử Diên ở Tử Phủ bắt đầu tách ra, kiếm ngân liên hồi, chân nguyên bắt đầu bành trướng khắp toàn thân hắn.
Thất Huyền Bộ, Mặt trời lơ lửng!
Lâm Nhất dùng hơn bảy phần chân nguyên để thúc giục bí kỹ mạnh nhất của môn phân pháp này, cuối cùng thì hắn cũng kết xong thủ ấn. Ngay lúc đó, Kim Ô ấn sau lưng bộc phát hào quang, thân thể Lâm Nhất hệt như một quả đạn pháo bắn vọt ra, khoảnh khắc đó, hắn trông như một luồng sáng chói lóa xẹt qua vòm trời với tốc độ tia chớp.
Xoạt!
Mọi người bỗng có cảm giác hoa mắt, đến khi nhìn kỹ lại thì không thấy gì cả, bóng dáng Lâm Nhất đã sớm đi xa.
Bí kỹ “Mặt trời lơ lửng” có khả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375822/chuong-2401.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.