“Dù gì cũng là yêu nghiệt nội bảng, ta giữ chút sĩ diện cho ngươi vậy”.
Sắc mặt Lâm Nhất lạnh lùng, giọng điệu đầy vẻ châm biếm nói.
Cơ mặt Hướng Thiên Hà thoáng thả lỏng, trong lòng lại thầm nghĩ, đợi ngươi thả Trần Hùng ra thì cũng chính là lúc chết của ngươi.
Bốp!
Nhưng lời của Lâm Nhất vừa dứt, nhấc tay lên vung ra một chưởng mang bao hàm sức mạnh hùng hậu, như móng vuốt của Thương Long, vả mạnh lên mặt Trần Hùng.
Thình lình Trần Hùng bị tát cho ói ra cả răng lẫn máu trong miệng.
Bịch!
Vào lúc hắn ta rơi xuống đất, sức mạnh trói buộc trên cơ thể lập tức được cởi bỏ, xương cốt căng cứng lập tức được thả lỏng cũng vỡ vụn hoàn toàn. Hắn ta nằm rũ ra trên mặt đất, một mùi khai thối bốc lên từ bên dưới đũng quần của Trần Hùng, hắn ta đã ngất xỉu.
“Lâm Nhất!”
Gương mặt thoáng thả lỏng của Hướng Thiên Hà sau khi nhìn thấy cảnh này thì tức đến mức muốn hộc máu. Hắn ta ngửa cổ lên trời rống lên, trong tiếng rống hét ra hai chữ tên của Lâm Nhất, đôi tròng mắt vằn đầy tơ máu, bộ dạng như một con thú phát điên muốn nuốt chửng Lâm Nhất.
Hắn nhận lời nhờ vả của Trần Tử Ngọc, lần này đi giết chết Lâm Nhất đồng thời cũng gánh trách nhiệm chăm sóc cho Trần Hùng.
Nhưng bây giờ, Trần Hùng lại bị sỉ nhục và giày vò đến mức này, sau khi tỉnh dậy chắc chắn sẽ trở thành tàn phế, sống không bằng chết.
Điều này bảo hắn ta làm sao mà giải thích được với Trần Tử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375805/chuong-2384.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.