Mặc dù trong lòng ông ta tràn đầy phẫn nộ và thù hận, nhưng có ai mà không sợ chết chứ?
“Lâm công tử, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi, ngươi tha thứ cho ta lần này được không? Ta cam đoan sau này sẽ không gây sự với ngươi nữa, chuyện này xoá bỏ từ nay nhé?”
Đường Ưng quýnh lên, sau khi hoàn hồn lại thì liên tục cầu xin tha thứ.
Lâm Nhất thầm cười khẩy, trở mặt nhanh thật đấy, vừa rồi còn mạnh miệng lắm, vừa nghe mình phải chết mới chịu cúi đầu.
Nhưng có ích gì không?
Nếu biết trước sẽ có ngày hôm nay, cớ sao lúc trước lại làm như vậy?
“Ngươi không được giết ta!”
Thấy Lâm Nhất không dao động, mặt Đường Ưng xám như tro tàn, vội lên tiếng: “Ngươi không được giết ta, lúc nãy ngã xuống đất ta đã bóp nát ngọc giản bảo mệnh, chưởng môn sư huynh sẽ đến nhanh thôi. Nếu ngươi giết ta, huynh ấy sẽ không kiêng dè, giữ ta một mạng có tác dụng rất lớn đối với ngươi”.
Môn chủ Thiết Huyết Kiếm Môn, cao thủ Bán Bộ Thiên Phách, thực lực rất kinh khủng.
Lâm Nhất ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại, ở phía xa có một khí tức rất đáng sợ đang nhanh chóng đến gần, ngoài ra còn có rất nhiều khí tức lộn xộn khác, chắc là đệ tử ưu tú của Thiết Huyết Kiếm Môn cũng đang tới.
Nếu là trước đó, Đường Ưng nhất định sẽ nhân cơ hội uy hiếp Lâm Nhất, nhưng bây giờ ông ta đã hoàn toàn sợ hãi.
Ông ta biết Lâm Nhất muốn giết mình, đành hết lời van nài: “Xin hãy tha cho ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375785/chuong-2364.html