Lâm Nhất nhìn chú thích bên trên tấm địa đồ, đáy mắt lộ vẻ khâm phục, không thể không nói Lạc Du này cực kỳ có thủ đoạn. Chỉ ngắn ngủi vài khắc mà đã thu thập được tư liệu rõ ràng thế này, đổi lại là hắn tự đi tìm thì không biết phải lãng phí biết bao nhiêu thời gian nữa.
“Rất ngạc nhiên đúng không. Trên thực tế những thương nhân đều có con đường riêng, có rất nhiều nhân tài yêu nghiệt hợp tác với chúng ta. Dù gì, nếu chỉ dựa vào mỗi tình báo của Tông môn thì xét cho cùng là vẫn không đủ”.
Gương mặt Lạc Du lộ vẻ đắc ý, trầm giọng cười nói.
Thấy bộ dáng ông ta như vậy, Lâm Nhất lại càng không khỏi tò mò hơn với chủ nhân của Lạc Thuỷ Cư này. Chỉ một người làm việc vặt bên dưới đã có khả năng thế này thì bản thân người đó phải là thần thánh phương nào chứ?
Tạm thời không nghĩ đến những việc này, giờ tấm địa đồ đã giải quyết được mối lo trước mắt của Lâm Nhất.
“Đợi chút…”.
Đột nhiên mặt Lâm Nhất thoáng biến sắc, trầm giọng nói: “Đến cả yêu thú cảnh giới Thiên Phách cũng có luôn?”
Trên tấm địa đồ bằng da dê kia, có hai chấm đen hình đầu lâu khiến người ta tự nhiên dựng tóc gáy.
“Đầm Hắc Thuỷ, Huyết Diễm Ma Long mãng, cảnh giới Thiên Phách (thành niên)!”
“Núi Viêm Long, Tử Điện Ma Long Điểu, cảnh giới Thiên Phách (thành niên)!”
Yêu thú cảnh giới Thiên Phách thành niên, trong lòng Lâm Nhất run lên, yêu thú cấp độ này hắn gần như không thể chọc vào được. Chỉ riêng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375739/chuong-2318.html