Những lời này cũng là tiếng lòng muốn nói của đám người Tiêu Vân Tông.
Đệ tử Tiêu Vân Tông nhìn Dương Bằng Phi nhếch nhác mà khổ sở quỳ trên mặt đất, ai nấy đều dùng ánh mắt giận dữ nhìn chằm chằm Lâm Nhất. Đáng tiếc, Dương Bằng Phi thua thê thảm như vậy, bọn họ làm sao dám có gan đứng ra nói thêm cái gì.
“Sỉ nhục?”
Khoé miệng Lâm Nhất khẽ cong lên, trầm giọng nói: “Trong mắt ngươi, trước đó hắn ta mở miệng ngậm miệng gọi kiếm nô thì không phải là đang sỉ nhục Lâm Nhất ta sao? Kẻ hạ nhục người khác thì người khác cũng có thể vĩnh viễn sỉ nhục lại hắn! Ta không ngại thân phận kiếm nô của mình, nhưng cũng không có nghĩa là Lâm Nhất ta tốt tính, hắn ta nếu vẫn chưa chịu nhận thua thì cứ quỳ tiếp đi!”
Đáng chết!
Trần Hùng tức mà không thể xả ra được, Dương Bằng Phi đâu có không nhận thua, rõ ràng là dưới áp lực khí thế của đối phương, hắn ta không thể mở miệng ra được.
“Thả hắn ta đi!”
Ánh mắt Trần Hùng khinh miệt, lạnh lùng nói.
Lời vừa dứt, một luồng khí tức lạnh lùng âm u tản ra từ trên người hắn ta, lập tức thổi bay mái tóc dài, uy áp khủng khiếp bùng lên.
Lâm Nhất hờ hững nói: “Thú vị, ta thả hay không thả liên quan gì ngươi? Không đến lượt ngươi nói ra nói vào!”
“Trần huynh bảo ngươi thả người thì ngươi mau thả người, đừng có lèm bèm. Thành Thiên Lăng không phải do chúng ta quyết định thì chẳng lẽ lại để cho ngươi quyết định hay sao”.
Thế gia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375719/chuong-2298.html