Cho dù nhìn từ góc độ nào, Cơ Vô Dạ trước mắt vẫn là người mạnh nhất hắn từng gặp từ khi đi tới biển Trăng Khô.
Lúc đầu đối phương nghênh chiến bằng quyền mang, thân thể Lâm Nhất không yếu, còn nắm giữ quyền pháp cấm kỵ Thất Sát Quyền. Nếu có thể, hắn cũng sẽ dùng quyền mang để ngăn chặn kẻ thù.
Nhưng tu vi chênh lệch quá xa, dù Tử Diên Kiếm Quyết có lai lịch hơn người cũng không thể lấp đầy khoảng cách đó. Tu vi của đối phương không chỉ đơn giản là Dương Huyền viên mãn đỉnh phong, sự hùng hậu trong chân nguyên của hắn ta cũng không thua gì cường giả mới bước vào cảnh giới Âm Dương.
Nếu hắn thật sự dùng quyền mang chống lại kẻ thù, chưa tới mười chiêu thì sơ hở trong kiếm thế sẽ bị đối phương dùng tu vi mạnh mẽ làm lộ ra.
Cũng may kiếm Táng Hoa đã thăng cấp lên bảo khí, kiếm ý của hắn cũng tạm được, đã là Tiên Thiên đại thành.
Nếu không, có thể phá huỷ chiến giáp huyết quang kia hay không cũng khó mà nói được.
Nụ cười trên mặt Cơ Vô Dạ ngày càng tươi, trông vô cùng kỳ lạ. Càng như vậy càng để lộ cơn giận trong lòng hắn ta, chiến giáp huyết quang bị Lâm Nhất phá hỏng, bị ép phải rút kiếm, đây là cục diện mà hắn ta không muốn nhìn thấy.
Lâm Nhất híp mắt lại, cảm thấy một hơi thở vô cùng nguy hiểm lan tràn trên người đối phương.
Nghe nói một năm rưỡi trước đối phương đã đến cảnh giới Dương Huyền viên mãn đỉnh phong, nhưng trong vòng một năm rưỡi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375532/chuong-2111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.