Bạch Vân giận đỏ mặt nhìn người lao tới, đó là một khuôn mặt khá quen thuộc, đệ tử nòng cốt Cổ Phong.
“Cô thật ngây thơ, ở đây sẽ không có ai thương hoa tiếc ngọc đâu. Tiểu nha đầu, Cổ Phong ta sẽ giữ đoá hoa Huyền Âm bảy cánh này giúp cô, ha ha ha!”
Nói xong, vẻ đắc ý thoáng qua trong mắt Cổ Phong, hắn ta cực kì hưng phấn.
Hoa Huyền Âm bảy cánh chắc chắn không bằng hoa vương chín cánh, nhưng lấy được cũng có thu hoạch khá lớn.
Soạt!
Khi hắn ta đưa tay ra định cầm lấy, một bóng người lướt qua giành lấy đoá hoa Huyền Âm bảy cánh này nhanh như chớp, khiến hắn ta bắt hụt.
Cổ Phong lập tức nổi giận, ngẩng đầu lên nhìn với ánh mắt đầy sát khí, nhưng khi thấy rõ mặt người đến, hắn ta biến sắc mặt, đầu như nổ tung, vội vàng lùi về sau.
Người có thể khiến hắn ta sợ hãi như vậy, trong hồ Huyền Âm này chỉ có một mình Lâm Nhất!
“Sao lại tuỳ tiện cướp hoa của nữ hài tử như thế được?”
Mùi hoa xộc vào mũi, Lâm Nhất để lên mũi ngửi, sau đó ngẩng đầu nhìn đối phương, nở một nụ cười rạng rỡ.
Nhưng Cổ Phong lại cảm thấy như rơi vào hầm băng, toàn thân run rẩy, những hình ảnh bị sỉ nhục trên quảng trường Hoả Ngục ngày đó lại tái hiện trong đầu.
Lâm Nhất!
Đám người đang tranh giành hoa Huyền Âm quanh vòng xoáy linh lực chợt sững sờ, họ rất ngạc nhiên, không biết Lâm Nhất đuổi theo từ khi nào, trước đó rất nhiều người đã thấy hắn bị đám người Hoàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375226/chuong-1805.html