Ba tên đệ tử cốt cán, lại có thêm Cổ Phong trấn thủ, e là Lâm Nhất khó thoát.
Nhìn thấy cảnh này, rất nhiều đệ tử nội môn vốn ghen ghét và bất mãn với Lâm Nhất lập tức bày ra vẻ mặt chờ xem kịch vui.
“Các ngươi muốn làm gì…”, trên đài cao, Cung Minh đang canh giữ ở cửa, khi thấy vẻ mặt âm u và quái đản của Cổ Phong, hắn ta hoảng sợ nói.
Bốp!
Nhưng còn chưa kịp nói dứt lời thì Khổng Tuyên đã vung tay tát một cái.
“Ngươi chỉ là một tên chấp sự khách khanh, thấy chúng ta không biết hành lễ thì thôi đi, vậy mà còn dám mở miệng chất vấn? Không biết sống chết!”, thanh niên áo xanh sầm mặt, trầm giọng quát.
Cung Minh cảm thấy mặt mình đau rát, khóe miệng rỉ ra máu tươi, giận mà không dám nói gì.
Cổ Phong thì chẳng thèm để tâm đến hắn ta, ánh mắt vẫn luôn nhìn thẳng về phía trước. Nơi có ngọn lửa cao hơn một trượng kia chính là lối vào mật cảnh Hỏa Ngục.
“Ca, hôm đó, tên này cùng một bọn với Lâm Nhất!”
Ánh mắt Cổ Đằng lóe lên tia tàn nhẫn, lạnh lùng nói.
Nghe vậy, sắc mặt Cung Minh lập tức thay đổi.
“Loại phế vật này thì ngươi tự mà ra tay đi, tìm Lâm Nhất trước đã, ta muốn cho hắn biết cái giá đắt phải trả khi làm sai”.
Cổ Phong lộ vẻ khinh thường, thản nhiên nói.
“Không được đi!”
Nhưng ngay khi hắn ta sắp nhấc chân thì Cung Minh bỗng liều mạng xông đến, cố chấp ngăn trước người bọn họ mặc dù mặt hắn ta đã bị đánh sưng lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375170/chuong-1749.html