Nàng ta vội vàng chạy đến, nắm lấy góc áo hắn.
“Nhóc con, giờ biết sợ rồi à?”
Nhìn thấy dáng vẻ của nàng ta, Lâm Nhất bất đắc dĩ cười nói.
Nghe hắn nói vậy, cô nhóc lộ vẻ ngượng ngùng, nhưng chợt nhớ ra cái gì đó, ánh mắt Bạch Vân liền lóe sáng, mừng rỡ nói: “Lâm đại ca, huynh… thực lực của huynh đã khôi phục rồi sao?”
“Xem như đã khôi phục!”, Lâm Nhất cười khẽ.
Tuy thực lực đã khôi phục, nhưng chưa lấy lại được kiếm Táng Hoa thì không xem là khôi phục chân chính được.
“Thật là lợi hại!”
Ánh mắt cô nhóc lộ vẻ sùng bái, trong lúc nàng ta còn chưa kịp phản ứng thì mười con chuột Long Nham đã ngã lăn ra đất, thực lực thế này khiến nàng ta có cảm giác… dường như đã có thể so sánh được với sư tỷ Liễu Vân Yên trong lòng nàng ta rồi.
Phải biết, trong tâm trí của một thiếu nữ như Bạch Vân thì Liễu Vân Yên vốn là tồn tại sánh ngang với thần đấy!
“Vậy huynh giúp chúng ta nha, có được không?”
Cô nhóc tỏ vẻ đáng thương nhìn Lâm Nhất, lên tiếng cầu xin.
Hiện tại, đệ tử thư viện Thiên Phủ đã tử thương không ít, nếu còn tiếp tục như vậy thì không biết sẽ tạo thành hậu quả như thế nào.
Nếu Lâm Nhất đã mạnh như thế thì đương nhiên cô nhóc này sẽ không bỏ qua cơ hội nhờ hắn hỗ trợ.
Thế nhưng, ở thư viện Thiên Phủ, Lâm Nhất đã bị đối xử như thế nào chứ?
Ngày thường, đám đệ tử của thư viện vẫn luôn tỏ thái độ khinh thường hắn, há miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-ton-truyen-ky-kiem-than-yeu-nghiet/4375006/chuong-1585.html