Chương trước
Chương sau
Giang Trần thở dài.
Tỉnh Trung Đại Đế thu dáng tươi cười, chân thành nói:
- Giang Trần Thiếu chủ, những ngày này, lão phu ở lại Lưu Ly Vương Thànhcũng rất thích ý, tạm thời không có ý định đi ra. Không biết Giang TrầnThiếu chủ có cảm thấy lão phu ở chỗ này vướng chân vướng tay hay không?
Giang Trần khẽ giật mình, lập tức nở nụ cười:
- Tỉnh Trung Đại Đế là tiền bối cao nhân, ta còn hận không thể lưu ngươi ở bên người, ngài muốn định cư ở nơi đây, đó là tốt nhất rồi.
Tỉnh Trung Đại Đế nghiêm mặt nói:
- Lão phu hoàn toàn chính xác là có ý nghĩ này.
- A?
Giang Trần hơi có chút ngoài ý muốn.
- Ngài nâng đỡ Lưu Ly Vương Thành như thế, ta ngược lại là có chút thụ sủng nhược kinh rồi.
- Giang Trần Thiếu chủ, quyết định này của lão phu, là trải qua nghĩ sâu tính kỹ.
Vẻ mặt của Tỉnh Trung Đại Đế nghiêm túc, nhìn về phía tán tu Đế cảnh khác.
- Chư vị, lão phu cả đời này, tính cách không màng danh lợi, bất quá cáinày cũng không đại biểu lão phu là người không có tim không có phổi.Những ngày này, lão phu một mực đang tự hỏi đường ra cho Thượng Bát Vực, cân nhắc cách cục của Thượng Bát Vực. Càng cân nhắc, càng cảm thấyThượng Bát Vực hôm nay, đã nguy cơ trùng trùng.
Mọi người nghe vậy, đều khẽ giật mình, khó hiểu mà nhìn Tỉnh Trung Đại Đế.
- Trong chư vị, nhất định có người cảm thấy lão phu nói chuyện giật gân,hôm nay Thượng Bát Vực phồn vinh, nơi nào có nguy cơ gì? Lão phu nói cho các ngươi biết, đây tuyệt đối không phải nói chuyện giật gân. ThượngBát Vực, thậm chí cả Nhân loại cương vực, hiện tại đích xác ẩn núp lấymột nguy cơ cực lớn.
- Nơi phát ra nguy cơ đầu tiên, là Đan HỏaThành hùng hổ dọa người. Những năm này, Đan Hỏa Thành khống chế ThượngBát Vực, đã càng ngày càng rõ ràng. Nhất phẩm tông môn quanh thân ĐanHỏa Thành, Thiên Hà Cung cùng Thiên Âm Tự, đã bị bọn hắn hợp nhất. TuyNguyệt Thần Giáo không theo, dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, nhưng địalý vị trí của các nàng, nhất định không cách nào đào thoát vận mệnh bịĐan Hỏa Thành điều khiển. Bất Diệt Thiên Đô, cũng tiếp cận rơi vào taygiặc rồi. Thiên Long Phái, tuy là tông môn độc lập, nhưng một khi xúctu của Đan Hỏa Thành duỗi tới miền tây Thượng Bát Vực, Thiên Long Pháicũng khó may mắn thoát khỏi.
- Còn lại, Cửu Dương Thiên Tông ởtrung tâm nội địa Thượng Bát Vực, cách Đan Hỏa Thành đích thực có chút xa xôi. Nhưng mà chờ Đan Hỏa Thành hợp nhất Bất Diệt Thiên Đô, mục tiêu kế tiếp, nhất định là Cửu Dương Thiên Tông. Như vậy đến lúc đó, cũngchỉ có Hạ Vũ Thiên Kiếm Tông cùng Thiên Thiền Cổ Viện ở gần Lưu Ly Vương Thành, mới có thể may mắn thoát khỏi. Thế nhưng mà, một khi Đan HỏaThành hợp nhất Bất Diệt Thiên Đô, thậm chí là Cửu Dương Thiên Tông, thếcân bằng cân đối của Thượng Bát Vực, liền triệt để phá vỡ. Đến lúc đó,Thiên Kiếm Tông cũng tốt, Thiên Thiền Cổ Viện cũng tốt, bọn hắn có thểbình yên vô sự sao? Thậm chí là Lưu Ly Vương Thành, có thể bình yên vôsự sao?
Ngữ khí của Tỉnh Trung Đại Đế nghiêm túc, lại tiếp tục nói:
- Có lẽ mọi người cảm thấy, những thế lực lớn này tranh đấu, cùng tán tuchúng ta không quan hệ nhiều lắm. Chúng ta làm Tiêu Dao khách của chúngta. Nếu như mọi người nghĩ như vậy, vậy thì sai rồi.
- Đan CựcĐại Đế này, dã tâm bừng bừng, mục đích cuối cùng nhất của hắn, là khốngchế cả Nhân loại cương vực, đem tất cả cường giả, tài nguyên,… đều quyhắn điều khiển. Đến lúc đó, Nhân loại cương vực, là chân chính thành tám chữ, thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết.
Tỉnh Trung Đại Đế nói đến đây, than nhẹ một tiếng:
- Có lẽ, đây là lão phu nói quá sự thật. Nhưng mà theo quỹ tích bố cụcnhững năm gần đây của Đan Cực Đại Đế đến xem, hắn đích thật là hướngphương diện này cố gắng. Hắn ra tay với Khổng Tước Đại Đế, là tuyên cáolấy dã tâm của hắn từ chỗ tối, đi về chỗ sáng.
Hiện trường một mảnh im lặng.
- Tỉnh Trung lão ca, Đan Cực Đại Đế kia, thực sự có khẩu vị lớn như vậy sao?
Một gã Đế cảnh nhịn không được hỏi.
- Có, khẩu vị của hắn, so với tưởng tượng của ta và ngươi còn lớn hơn.
Ánh mắt của Tỉnh Trung Đại Đế thâm trầm mà nhìn Giang Trần:
- Chân thiếu chủ, trước khi ngươi xuất hiện, lão phu thật không có cảmthấy, thế giới này còn có ai có thể ngăn cản được dã tâm của Đan Cực Đại Đế.
- Thậm chí có đôi khi, ta còn đang suy nghĩ, có lẽ loại kiêu hùng dã tâm bừng bừng như Đan Cực Đại Đế, đối với Nhân loại cương vựcchưa chắc là chuyện xấu.
- Nhân loại cương vực, cần một kiêu hùng, cần phải có động lực, có cảm giác nguy cơ...
Tỉnh Trung Đại Đế than nhẹ một tiếng, lại tiếp tục nói:
- Bất quá lão phu cẩn thận ngẫm lại, cuối cùng cảm thấy, mặc dù Nhân loại cương vực cần một người như vậy, cũng không phải là Đan Cực Đại Đế.
- A? Vì cái gì?
Hỏa Viêm Đại Đế một mực không nói gì, lại hỏi.
- Rất đơn giản, Đan Cực Đại Đế này, có thủ đoạn, lại không có lòng dạcùng ôm ấp tình cảm. So sánh với Khổng Tước Đại Đế, Đan Cực Đại Đế không có loại khí chất vì thiên hạ. Cái này đã định, nếu như Nhân loại cươngvực bị hắn khống chế, chắc chắn là một hoàn cảnh sinh tồn phi thường tàn khốc. Mà Khổng Tước Đại Đế, có ý chí như vậy, lại không có dã tâm...
Tỉnh Trung Đại Đế phân tích, lại làm cho Giang Trần liên tục gật đầu.
- Tỉnh Trung Đại Đế nói có lý, Khổng Tước Đại Đế là người bi thiên, ý chí thiên hạ, chưa từng nghĩ qua muốn độc bá Nhân loại cương vực.
Một gã tán tu Đế cảnh lại hỏi:
- Tỉnh Trung lão ca, ngươi nói cảm giác nguy cơ, lại từ đâu mà đến? DùĐan Cực Đại Đế thống nhất Nhân loại cương vực, nhiều lắm thì hoàn cảnhsinh tồn của mọi người tàn khốc một chút, cũng chưa nói tới cảm giácnguy cơ gì a.
- Ai, ngươi cảm thấy, dã tâm của Đan Cực Đại Đế, có thể thuận lợi thực hiện sao? Tất cả đại tông môn, sẽ không liều chếtchống cự sao? Dùng Giang Trần Thiếu chủ làm thí dụ, hắn sẽ để cho Lưu Ly Vương Thành tùy ý Đan Cực Đại Đế chiếm đoạt sao? Có áp bách, thì cóphản kháng. Một khi loại giằng co này hình thành, cả Nhân loại cươngvực, tất sẽ lâm vào trong chém giết vô cùng vô tận. Đây mới thực sự làtai nạn. Một khi đại thế khởi động, cũng không phải là ai muốn ngừng cóthể ngừng lại.
Tỉnh Trung Đại Đế nói, làm cho mỗi người ở hiện trường đều nghiêm túc, đều đang tự hỏi cái gì.
- Đương nhiên, đây chỉ là một loại nguy cơ mà lão phu suy đoán. Nhưng căn nguyên của nguy cơ chính thức, lại không phải cái này.
Tỉnh Trung Đại Đế thở dài.
- Nguy cơ nội hoạn, mặc kệ loạn ra sao, cũng luôn có một ngày kết thúc.Thế nhưng mà, nếu nguy cơ là từ ngoại giới đến, vậy thì khác rồi. Thượng Cổ Ma tộc rục rịch, ngoài biên giới chi cảnh, chủng tộc khác đã sớmnhìn chằm chằm... Một khi cách cục hiện hữu bị đánh vỡ, dùng cách cụcchia rẽ hôm nay của Nhân loại cương vực, thật sự có thể bảo đảm số mệnhNhân tộc bất diệt sao? Lão phu rất là lo lắng.
Đây mới là chỗ Tỉnh Trung Đại Đế lo lắng lớn nhất.
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.