"Bởi vì yêu nên mới hận."
"Em..."
Tần Ngạo cảm thấy dường như cô đã thay đổi.
"Em không còn sự lựa chọn nào khác, Ngạo, vì con trai em, anh có thể giúp em một việc được không?"
Anh nhìn cô, trái tim bỗng nhói lên. Thời Ninh giống như bám vào chiếc phao cuối cùng, anh có thể nhẫn tâm từ chối hay sao?
"Được..."
*
*
*
Nam Huyền Dạ ngồi bên ngoài, nếu như mắt anh phát ra tia laze được thì cánh cửa kia chắc chắn sẽ bị đục hàng ngàn lỗ rồi.
Thư ký bên cạnh run run đặt tách trà xuống bàn, bầu không khí xung quanh lạnh lẽo đến mức làm cô ta sởn da gà, anh đếm từng giây trôi qua. Mẹ kiếp, nói gì mà lắm thế...đang mất kiên nhẫn định tông cửa xông vào thì cánh cửa bật mở. Tần Ngạo đi trước, còn Thời Ninh đi sau, anh ta quay đầu nói gì đó với cô rồi bất ngờ ôm cô một cái.
Nam Huyền Dạ tối sầm mặt mũi, đứng phắt dậy khỏi ghế. May mà Thời Ninh đẩy Tần Ngạo ra, cô khẽ nói với anh ta
"Cảm ơn anh, Ngạo."
Nam Huyền Dạ hùng hùng hổ hổ đi tới, kéo cô sang bên cạnh mình. Giọng nói cất lên vô cùng lạnh lẽo.
"Hai người xem ra có rất nhiều chuyện cũ để ôn lại nhỉ? Đáng tiếc nó cũng chỉ là quá khứ mà thôi."
Tần Ngạo ngược lại không tức giận mà nở nụ cười
"Quá khứ thì cũng là một kỉ niệm mà."
Anh cau mày, tên này còn dám to gan thể hiện trước mặt anh sao!
"Thời Ninh, anh đi nhé.Nam tổng, tôi xin phép."
Tần Ngạo lịch sự đáp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-tinh-cam-do-chi-mang/1743486/chuong-70.html