Chờ mông Tô Yểu hoàn toàn hồi phục đã là hai tuần sau.
Cô béo hai cân, bị Lương Sở Uyên nuôi thành.
[lại muốn giảm béo. Vì cái gì sau khi kết hôn mình lại biến trì độn thế này? Chẳng lẽ là tuổi già tới rồi? Mình sẽ không thật sự già rồi đi...]
Tô Yểu nẳm ở trên giường, hồn nhiên không biết Lương Sở Uyên đều nghe được tất cả suy nghĩ trong lòng cô.
Lương Sở Uyên quan sát qua, phát hiện chỉ cần Tô Yểu ở trong phạm vi anh nhìn thấy, anh sẽ nghe được suy nghĩ của cô.
Kỹ năng này đột nhiên xuất hiện, anh không nói cho Tô Yểu, nguyên nhân lớn nhất chính là anh không muốn Tô Yểu đề phòng anh. Nhưng đây không phải kế lâu dài, đối với việc khi nào thẳng thắn, anh có ý tưởng khác.
"Yểu Yểu."
Tô Yểu bố thí cho anh một ánh mắt, "Ừ?"
"Lại đây, anh ôm em một cái."
[Xong rồi, cơm chiều hôm nay hình như ăn nhiều hơn hai miếng thịt.]
Trong lòng tuy rằng kháng cự nhưng Tô Yểu vẫn là chậm rì rì đi qua phía anh. Cô ngồi ở trên đùi anh, nói: "Gần đây hình như em béo lên."
"Có sao?"
Lương Sở Uyên sờ eo cô, tinh tế như lúc ban đầu, "Sao anh không nhận ra?"
"Bởi vì anh có lự kính (?). Anh mang theo lự kính xem em, đương nhiên là nhìn không ra."
"Anh có phương pháp càng trực quan hơn để giúp em xem có béo hay không."
Kết hôn sắp hai năm, làm sao Tô Yểu có thể không hiểu ý của anh? Cô nhão nhão dính dính mà câu lấy cổ anh, "Mông em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-tam/1771211/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.