Quy đầu cực đại đâm vào miệng huyệt, Lương Mặc run một chút, "...Em sợ."
Lương Sở Thương hôn lên nước mắt trên lông mi cô: "Tin tưởng anh."
...Lời nói của đàn ông trên giường tất cả đều là dối trá.
Sợi dây trong đầu căng chặt thoáng chốc tách ra, Lương Mặc siết chặt nắm tay, để ở ngực anh, "Anh, anh không mang bao..."
Lương Sở Thương hơi ngẩn ra, hãy còn cười. Anh ngồi dậy, lấy từ tủ đầu giường một hộp áo mưa đâu vào đấy, rút ra một cái, cứng rắn nhét vào tay cô, "Em mang cho anh."
"Em không..." Lương Mặc muốn ném xuống, lại bị người dùng sức bao ở lòng bàn tay.
"Mang qua em liền biết." Lương Sở Thương nói.
Anh cường thế quá phận như thế làm cho Lương Mặc quên phản kháng. Cô rầu rĩ mà nhấp môi, "...Vây anh lại đây."
Lương Sở Thương cười.
Lương Mặc lần đầu tiên làm loại việc này, căn bản không cách nào nhìn thẳng căn dương v*t xấu xí kia. Cô quá khẩn trương, xé mở vỏ đóng gói cũng quá dùng sức, dầu bôi trơn vẩy ra ngoài, nhiễm ướt một tay cô. Không rảnh bận tâm điểm sai lầm này, cô cưỡng bách chính mình trấn định lại, sau đó nhắm ngay quy đầu, chậm rì rì mà đeo xuống...
Kiên nhẫn chờ cô mang xong, Lương Sở Thương sờ sờ mặt cô, "Em xem, này không phải học xong rồi sao?"
Lương Mặc: "..."
Nhìn vẻ mặt ăn mệt của cô, Lương Sở Thương nhịn cười đẩy ngã cô, lấy một tay sờ, phía dưới càng ướt hơn so với vừa rồi.
Thân thể càng thành thật hơn so với miệng cô.
"Không cần khẩn trương,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-tam/1771208/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.