Trước khi xuống núi Tô Yểu vẫn không nhịn được, hỏi Lương Sở Uyên xem anh nói những chuyện ma quỷ đó có phải thật hay không.
Lương Sở Uyên bật cười: "Đương nhiên không phải. Người ở thị trấn ngày càng ít đi chỉ là bởi vì người trẻ tuổi ra ngoài đi làm công mà thôi."
"Vậy anh còn nói cái gì mồ!"
"Núi này đúng thật gọi là đốt sơn, nhưng không phải chỉ cái phần mộ mồ kia, mà là đốt cháy." (*)
(*) chỗ này chắc liên quan đến từ đồng âm khác nghĩa trong tiếng Trung nên t chịu các thím ạ.
Tô Yểu tức giận đến hai mắt trợn ngược, dứt khoát nhắm mắt lại, không nói chuyện với anh. Nhưng mà trận chiến tranh lạnh này cũng chỉ duy trì đến trước khi xuống xe. Sau khi xuống xe, cô cắn răng dậm chân, vẫn là căng da đầu dựa vào khuỷu tay Lương Sở Uyên, ít nhiều vẫn bị những cái chuyện ma quỷ gạt người kia ảnh hưởng đến.
Lương Sở Uyên nhịn cười, không dám cười ra tiếng, chỉ thân mật ôm cô đi vào trong sân. Sau khi bật đèn đưa cô lên lầu, anh lại đi xuống một chuyến, mang lên một chậu nước ấm.
Trước khi ra cửa chăn nệm đã được trải xong, Tô Yểu nằm trên đó, mùi hương nhẹ nhàng làm người trầm tĩnh lại, cô có chút không tập trung, lại nghe thấy tiếng nhánh cây lay động bên ngoài cửa sổ liền không thể không miên man suy nghĩ. Tòa nhà này đã lâu đời, kể cả cửa sổ khép lại hoàn toàn cũng sẽ có một cỗ gió lạnh chui vào. Đồ nội thất bằng gỗ tản mát ra mùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-tam/1771191/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.