Nhà cũ rất lớn, đình viện trống trải, Tô Yểu dừng lại trước vài cây bạch quả, tự nhiên giật mình, cô nhớ lại đoạn đối thoại vừa rồi với Lương Sở Thương.
Lương Sở Thương hỏi cô: "Em cảm thấy Sở Uyên thế nào?"
Thế nào?
Ôn nhu, săn sóc, bao dung...Rất nhiều từ ngữ tốt đẹp để hình dung đều có thể dùng trên người anh, Tô Yểu nghĩ trả lời như vậy nhưng cô không thể nói ra một tiếng nào, cô ẩn ẩn đoán được Lương Sở Thương muốn nói cái gì, nhưng lại có chút không muốn thừa nhận.
Lúc trước khi mà hai người giao lưu hoàn toàn dựa vào cặp mắt kia, cô từng nhìn được một vài suy nghĩ. Chỉ là Lương Sở Uyên trốn tránh rất nhanh, thanh âm bên tai chỉ lướt qua trong một cái chớp mắt, lại đọng lại không ít cảm xúc áp lực và âm u. Anh không muốn nói, cô cũng liền lựa chọn làm như không thấy.
Lương Sở Thương thấy cô im lặng, cũng nhìn ra sự giãy giụa trong mắt cô, anh ta nói thẳng không cố kỵ: "Em có thể nghe được suy nghĩ trong lòng Sở Uyên, hẳn là có thể đoán được cái gì đó, đúng không?"
Tô Yểu hơi hơi trợn mắt, theo bản năng lui về phía sau một bước, không tỏ ý kiến.
"Em đừng sợ." Lương Sở Thương cười cười, "Sở Uyên vì em, làm rất nhiều việc. Những cái bệnh vặt đó, nó đã khắc phục đến gần khỏi rồi, em hẳn là cũng có thể cảm thụ được."
Tô Yểu chần chờ gật gật đầu.
Đúng vậy, trừ bỏ dưới tình huống hoàn toàn thả lỏng, Lương Sở Uyên vẫn luôn che dấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-tam/1771181/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.