Tô Yểu sửng sốt vài giây.
Nhưng cũng chỉ có vài giây. Rốt cuộc cũng đã là chuyện trong quá khứ, lúc này Tông Minh có thể nói ra những lời này, nói rõ là đã qua, không thể nói có gì tiếc nuối hay không tiếc nuối.
Cô thả lỏng mà cười cười: "Vậy ánh mắt anh năm đó còn khá tốt."
Tông Minh nhướng mày, theo thang mà leo xuống, "Đúng vậy. Cho nên tới bây giờ ánh mắt của tôi cũng không có gì thay đổi."
"..." Ý cười trong mắt Tô Yểu thu lại, cũng không tiếp tục đề tài này.
Cô không thích ý tứ trong lời nói của Tông Minh.
Âm nhạc du dương, du đãng trong nhà ăn, Tô Yểu ăn lửng dạ, còn thừa nửa ly rượu, cô liền nhấp một chút, cảm thấy dạ dày cũng không khó chịu, suy nghĩ lần sau có thể cùng Lương Sở Uyên đến đây uống.
"Tô Yểu?"
Nghe thấy tiếng, Tô Yểu ngẩng đầu, lại thấy Lương Mặc đang đi về phía cô, cô nhất thời trở nên khẩn trương, "Lương Mặc tỷ."
"Em tới đây ăn cơm sao?" Lương Mặc giận cô liếc mắt một cái, nửa cười nửa đùa, "Lần trước không phải đã nói với em nếu đến đây thì gọi điện thoại cho chị sao? Đến đây cũng không nói cho chị một tiếng, chị giảm giá cho em."
"Em sao có thể không biết xấu hổ như thế chứ? Em cùng đồng nghiệp tới ăn cơm chiều mà thôi."
"Đồng nghiệp?" Lương Mặc xoay mặt nhìn về phía Tông Minh, bất động thanh sắc đánh giá một phen, cô ấy khách sáo cười cười, "Xin chào."
Tông Minh gật đầu, "Xin chào."
"Đồ ăn có hợp khẩu vị không?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-tam/1771133/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.