Lúc đi đến dưới lầu chung cư, Tô Yểu nhận được một tin nhắn.
Lương Sở Uyên nói, khăn quàng cổ của cô còn ở nhà anh.
Tô Yểu cười trả lời: Nếu vậy thì anh mang lại đây cho em đi.
Khăn quàng cổ là cô cố ý để quên.
So với suy nghĩ của cô, Lương Sở Uyên còn nội liễm thẹn thùng hơn một ít, có lẽ là do hoàn cảnh trưởng thành của anh quá đơn thuần. Không có liên quan đến vấn đề này, Tô yểu biết cũng không nhiều lắm, cô chỉ biết anh sống tại nước F từ nhỏ, được giáo dục khép kín, ít tiếp xúc với người khác, cho đến mấy tháng trước mới trở về mà thôi.
Tô yểu nghĩ, nếu trực tiếp để anh đưa cô về nhà, hai người bọn họ có thể sẽ giống như lúc ăn mì vậy, xấu hổ đến mức không biết nên nói cái gì.
Từ khu đông đi đến khu tây, khoảng cách mười lăm phút, hẳn là đủ để Lương Sở Uyên bình tĩnh chứ?
Đi ra khỏi thang máy, Tô Yểu cúi đầu lấy chìa khóa trong túi, vang lên tiếng sột soạt sột soạt, vậy mà cửa lại mở ra vô cùng thần kỳ.
Có người?
Tô Yểu nhất thời trở nên khẩn trương.
Cho đến khi có một người phụ nữ đi ra, "Đã về rồi à?"
"..." Tô Yểu thở phào nhẹ nhõm, "Mẹ, sao mẹ lại tới đây?"
...
Tô Yểu đổi giày xong bước vào, Mộc Vi vẫn luôn đi theo phía sau cô lải nhải.
"Ngày hôm qua sao con không trở về ngủ? Gọi điện thoại cũng không nghe."
"Uống rượu sao? Cùng ai uống? Nam hay nữ?"
"Người như thế nào? Là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-tam/1771129/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.