Bích Nhai Loan phân thành hai khu, tuy cùng một miếng đất nhưng khoảng cách giữa hai người có thể hình dung giống như trời với đất.
Khu đông dựa vào Ôn Giang, vị trí địa lý đẹp, giá cả cũng theo đó nước lên thì thuyền lên, dân cư đều là người có tiền; khu tây là dành cho người nghèo, vô luận là thuê hay là mua, chung cư vừa lúc thích hợp để sống một mình.
Lương Sở Uyên ở khu đông, Tô Yểu ở khu tây.
Chỗ Tô Yểu ở đèn đường dưới lầu xảy ra vấn đề, ánh sáng không đủ làm cô không thể thấy rõ đôi mắt của Lương Sở Uyên, tự nhiên cũng không nghe được thanh âm trong lòng anh.
"Chỗ này tối quá, tôi không nghe được anh nói cái gì."
Lương Sở Uyên hiểu rõ, lấy di động ra soạn tin nhắn.
[Tôi nhìn cô đi vào, về đến nhà nhắn tin cho tôi biết một tiếng.]
"Được." Tô Yểu gật gật đầu, "Vậy tôi lên trước."
Sau khi về đến nhà, Tô Yểu muốn tìm kiếm thân ảnh của Lương Sở Uyên ở phía dưới, nhưng mà trừ bỏ ánh đèn cùng bóng cây, cô cũng không thấy được gì khác.
Ở tầng lầu cao quá.
Hơi mất mát, nhắn tin cho Lương Sở Uyên báo bình an, Tô Yểu ngồi dựa trên cửa sổ phát ngốc, nhớ lại những lần gặp mặt tình cờ, giống như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, trái tim chưa từng ngừng nghỉ qua.
Có thể nghe được tiếng lòng của một người câm, vẫn là người duy nhất, đây là cái năng lực đặc biệt không thể hiểu được gì vậy?
Càng nghĩ càng cảm thấy không thể tưởng tượng được,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-tam/159072/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.