Người câm?
Tô Yểu nhìn lại người đàn ông kia, "Nhìn không giống."
"Nói không được cũng không phải thiếu tay thiếu chân."
Tô Yểu đồng ý, cô uống một ngụm cà phê, "Thời gian không sai biệt lắm, mình phải lên chiến trường đây, chúc mình bình an đi."
Quan Đình dở khóc dở cười: "Chỉ đi xem mắt thôi mà, cũng không muốn lấy mạng của cậu."
"Nếu không phải bố mẹ trong nhà lấy tính mạng áp chế, để mình cùng một người xa lạ nói chuyện trên trời dưới đất, còn không bằng giết mình đi."
Nói xong, Tô Yểu xách túi chạy lấy người, khi xuống bậc thang, ánh mắt lại không tự giác liếc về phía người bên cửa sổ sát đất.
Người đàn ông ngồi thẳng tắp, hai chân dài nhìn qua như không đủ chỗ để, mỗi một chỗ đều làm cho người xem thấy vui vẻ thoải mái.
Sao có thể là một người câm chứ?
Nhìn không giống chút nào.
...
Địa điểm xem mắt là do Tô Yểu chọn.
Cách phòng sách của Quan Đình không xa, khoảng cách không đến 500m, một quán cơm Nam Dương nhỏ.
Lúc Tô Yểu đến, đối tượng xem mắt còn chưa tới, cô cũng không vội mà đợi năm phút đồng hồ, thấy người kia vẫn chưa tới, quyết định gọi món ăn trước. Vốn tính toán chỉ gọi phần của một người, không nghĩ đến vừa nói ra ba chữ "Quả xoài cá" (*),đối phương lại khoan thai tới muộn.
(*)hình như là món gỏi cá quả xoài khô - t cũng không rõ lắm
"Thật xin lỗi, thật xin lỗi, trên đường kẹt xe nên tới trễ."
Lúc này sắc trời tối dần, muốn nói kẹt xe cũng thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-tam/159069/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.