Sau khi ăn xong bữa cơm, Hoắc Dĩnh đề nghị cô đi dạo cùng mình.
Tiểu Điệp đồng ý.
Hai người đi cùng nhau hết cả buổi chiều mới chia tay. Khi về tới nhà, Tiểu Điệp liền đối diện với khuôn mặt cười tủm tỉm đầy ẩn ý của mẹ nuôi.
Vừa nhìn thấy cô, bà liền mở miệng hỏi: "Thằng bé không tệ đúng không?"
Tiểu Điệp nghe mẹ hỏi thì liền nhớ đến cả buổi chiều cô cùng đi với anh, cô mỉm cười, trả lời cũng đầy ẩn ý: "Quả thật không tệ."
Trước giờ bà chưa từng thấy cô nhắc đến ai mà cười vui đến như vậy, bà có chút ngẩn người. Nhưng ngay sau đó, bà cảm thấy vô cùng tự mãn. Quả nhiên, con mắt nhìn người của bà không sai mà.
Ngày hôm sau, Tiểu Điệp như thường lệ đến công ty. Cô chỉ là bị bất tỉnh một đêm, nhưng sao cô có cảm giác mọi thứ xung quanh đối với cô vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm.
Phòng làm việc của Nhã Ái gần với phòng làm việc của Tiểu Điệp. Hôm nay Nhã Ái đến công ty sớm hơn cô. Đúng lúc cô vừa tới thì Nhã Ái ra khỏi phòng.
Bắt gặp cô, Nhã Ái lộ rõ vẻ mừng rỡ, liền nhào tới ôm lấy cô mà hỏi: "Tiểu Điệp, không sao rồi chứ? Hôm qua té vậy có để lại di chứng gì không?"
Tiểu Điệp đáp lại bằng nụ cười, giọng mang theo ý cười nói: "Không sao, mọi thứ đều ổn."
Tiếng cô vừa dứt, bên ngoài lại vang lên tiếng ồn ào của nhân viên. Bên phía dưới cầu thang, bóng dáng hùng hổ của những người hôm trước lại lần lượt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-vuong-gia-hac-khuyen/1636660/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.