Tiểu Điệp đứng bên mép suối, ánh mắt sáng quắc liếc nhìn một lượt một đám nữ nhân gồm sáu bảy người trước mặt. Bàn tay nàng khớp xương trắng rõ ràng nhẹ kéo Hoắc Dĩnh thân hình to lớn ra phía sau bảo hộ.
Nàng trước đây chỉ có ép buộc dồn người ta vào một chỗ, không ngờ hiện tại nàng lại được nếm mùi vị này. Thật thú vị!
Nhìn những gương mặt nhìn nàng đầy ý vị ở phía trước, dường như hôm nay quyết chỉnh nàng thật khó coi. Tiểu Điệp không khỏi cười lạnh.
Tiểu Điệp và Hoắc Dĩnh sau khi đến nơi vốn định tìm một khe suối uống nước, không ngờ nàng vừa ngẩn đầu lên liền xuất hiện thêm vài người không biết mặt. Theo như những gì nàng thấy thì họ chỉ muốn châm chọc nàng vì nàng gả cho một phu quân ngốc tử đi?
Nàng vốn không rảnh rỗi để so đo với đám người này.
Tiểu Điệp rời đi, bàn tay nàng ấm áp kéo Hoắc Dĩnh phía sau đi theo.
Nữ nhân đứng đầu mặc áo màu xanh nhếch miệng đầy châm chọc: "Tam vương phi, chúng ta cũng chỉ là đến uống nước mà thôi, sao lại bỏ đi vậy?"
"Vậy sao, vậy các người cứ tự nhiên uống nước, chúng ta không muốn ở lại làm phiền." Nàng nói, động tác di chuyển vẫn không dừng lại.
"Chờ chút đã" Nữ tử áo xanh nói đồng thời tạo nên một bức tường bằng sỏi, cố tình không để nàng đi. "Ta nghe nói Tam vương gia sau khi bị trúng độc thì bị ngây ngốc, hơn nữa võ công còn bị mất hết. Điều này thật sự là sự thật đi?"
Chỉ có trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-vuong-gia-hac-khuyen/1636639/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.