Hoắc Dĩnh bị Hắc Tử phát hiện ra, liền từ thị trấn Thanh Liên cách vương phủ ba dãy núi cao sáu con suối nhỏ cùng với ba trấn lớn khác cấp tốc mang về.
Hiện tại hắn cũng không phải được đem về vương phủ mà là trên một cái thải lâu chuẩn bị ném tú cầu. Người ta trước giờ là nữ nhân ném tú cầu chọn tướng công nhưng cũng không có nói là nam nhân thì không được ném, vì thế hoàng thượng trong sự áy náy tột độ quyết định hạ chỉ cho Hoắc Dĩnh ném tú cầu. Nếu không phải lần trước Hoắc Dĩnh leo cửa sổ bỏ trốn thì đạo thánh chỉ này đã sớm được tiến hành.
Hoàng thượng quan niệm rằng đứng trên thải lầu cao nhìn xuống thấy mặt nhiều người mới có thể chọn được người mình thích. Nếu chọn được, hoàng thượng sẽ nhanh chóng tiến hành hôn lễ.
Nếu như ném trật hay người ta bỏ chạy thì sao à?
Những chuyện đó chắc chắn không xảy ra!
Hoắc Dĩnh cả người bị trói để ngồi trên ghế thì ủy khuất bật khóc: "Oa oa oa, sao lại bắt ta về đây, các người ăn hiếp ta."
Lão công công trên tay cầm thánh chỉ mà trên trán mồ hôi lấm tấm, vội nở nụ cười ra dụ dỗ: "Vương gia, ngài muốn chơi không?"
Nghe tới chơi, Hoắc Dĩnh mới thôi không khóc, sụt sịt cái mũi của mình, ngơ ngác hỏi lại: "Muốn, nhưng chơi gì?"
Lão công công lấy ra một quả tú cầu màu đỏ được bện trông vô cùng đẹp mắt đưa cho Hoắc Dĩnh, Hoắc Dĩnh được cởi trói đón lấy tú cầu ngây ngốc hỏi: "Cái này để làm cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-vuong-gia-hac-khuyen/1636634/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.