Nàng nhớ bản thân bị người ta ám sát, may mắn thoát chết, nàng leo xuống vách núi, tới một nơi nhiều sương mù, thấy rất nhiều xương người, rồi sau đó, sau đó.... hình như nàng nghe được mùi hương rất lạ.
Giơ chân sói lên trước mặt, trong lòng nàng khẽ run rẩy. Không lẽ mùi hương đó khiến nàng biến thành bộ dạng này?
Đang rối rắm, vò đầu bứt tai không biết làm sao, thì một giọng nói ồm ồm vang lên: "Xú nha đầu, dù có đẹp đến mấy thì cũng không nên nửa đêm tỉnh dậy soi mình dưới sông thế kia chứ?"
Tiểu Điệp thoáng bị bất ngờ sau đó ngẩn ra.
Nửa đêm? Bây giờ là nửa đêm sao? Xung quanh nhìn rất rõ, hơn nữa sáng sủa làm nàng tưởng mới chợp tối hoặc là gần sáng rồi chứ. Không lẽ do biến thành sói nên cặp mắt sáng hơn bình thường? Quan trọng hơn hết, lão bà bà kia là ai, dường như nhìn thấy bộ dạng này của nàng không hề kinh ngạc tí nào.
Bất giác ánh mắt đề phòng, Tiểu Điệp lùi ra sau vài bước.
Thấy bộ dạng đề phòng của Tiểu Điệp, lão bà bà không khỏi thầm mắng. Xú nha đầu, ngươi là ta cứu mạng, không đa tạ thì thôi bộ dạng một hai đề phòng là thế nào.
Chợt tiếng "Ùm" vang lên, vì mãi thụt lùi, quên mất phía sau là con sông, nên Tiểu Điệp cứ thế diễm lệ hụt chân té cái ùm.
Mặt khác, lần đầu tiên biến thành sói, Tiểu Điệp vốn là một người bơi giỏi cũng không biết làm thế nào, nàng hết trồi lên lại hụp xuống, chân tay quẫy đạp lung tung, cố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-vuong-gia-hac-khuyen/1636584/chuong-12-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.