Edit: Tina Kathy
Beta: Nhược Vy
Sau khi trải qua nhiều chuyện, Tần Dục cảm thấy bản thân cực kỳ thiếu tiền. Chút tiền ít ỏi trên tay hắn căn bản không nuôi nổi bao nhiêu binh lính.
Nhưng kiếm tiền đâu phải chuyện dễ dàng. Kinh thành đã có nhiều cửa hàng, hắn có mở thêm cũng không kiếm được bao nhiêu. Không chừng còn khiến Vĩnh Thành Đế chú ý rồi mượn tiền.
Đó là chuyện phụ hoàng hắn tuyệt dối có thể làm được, hơn nữa chắc chắn là mượn không trả.
Thật ra thân là Hoàng tử, Tần Dục có một phương pháp kiếm tiền cực tốt, chính là nhận hối lộ. Nhưng làm vậy thì sẽ tạo ra một đám quan tham, Tần Dục đương nhiên không làm.
Tuy nhiên, không thể lấy tiền từ quan viên thì cũng có thể lấy từ huynh đệ của mình, hắn sẽ không mềm lòng với mấy người này.
Hôm nay, sau khi trở lại Đoan Vương phủ, Tần Dục bỏ lại thái giám bên người là Thọ Hỉ, gọi một thái giám thiếp thân khác là Thọ An vào: "Mấy ngày này hai người kia có động tĩnh gì không?"
"Bẩm Vương gia, có." Thọ An nói, sau đó lập tức đưa cho Tần Dục một quyển sổ: "Vương gia, đây là ghi chép về các giao ước ngày trước và hiện tại".
Mặt trước mỗi tờ giấy là tin tức có liên quan đến Đoan Vương phủ, mặt sau là số ngân lượng thu được.
Ví dụ như mặt trước viết Đoan Vương muốn mang Đoan Vương phi đi tham gia lễ hội hoa đăng Tết Nguyên tiêu thì mặt sau tờ giấy viết hai con số, đó là một nghìn hai trăm lượng bạc và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-ngoc-hau/1636401/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.