Edit: Tina Kathy
Beta: Dao
"Ta không sao, bệnh cũ tái phát mà thôi." Tần Dục an ủi Vương phi của mình. Trong bóng tối, hắn không thấy rõ vẻ mặt của Lục Di Ninh, nhưng Lục Di Ninh không nói chuyện, cũng buông tay hắn ra.
Thấy tay mình bị buông ra, tự dưng Tần Dục có chút mất mát, hắn không muốn bị yếu thế trước mặt người khác, nhưng lại hy vọng, lúc bản thân thống khổ có thể có một người bên cạnh mình.
Cho dù chỉ là làm bạn đơn thuần.
Tuy là trong lòng nghĩ như thế, Tần Dục vẫn nuốt xuống tất cả đau đớn, ngậm miệng không lên tiếng. Lục Di Ninh không biết gì, hắn không thể làm nàng lo lắng.
Hít một hơi thật sâu, Tần Dục buộc mình nghĩ tới chuyện xảy ra ở Giang Nam.
Trước đó gặp Du Hằng, Tần Dục đã biết được không ít tin tức về chuyện ở Giang Nam. Mấy ngày trước gặp một vài người có liên quan đến Giang Nam thì cũng xem như là có một ít hiều biết về tình huống hiện nay ở Giang Nam. Nhưng cái này đối với hắn mà nói, đúng là một đống rối loạn khó hiểu. Coi như tình huống về Giang Nam đến nay xem như có được một cái lý giải.
Giang Nam.... Hiện tại mặc dù chưa nổi lên phản loạn, nhưng đã sớm không còn nằm dưới sự khống chế của triều đình nữa, mà dấu hiệu của việc này cũng đã xuất hiện mấy chục năm trước.
Ở Đại Tần hiện nay có một câu nói: Hồ Quảng được mùa, thiên hạ ấm no.
Lới này có ý nói chỉ cần vùng trồng lương thực Hồ Quảng được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-sung-ngoc-hau/1636394/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.