Hoa tươi phủ đầy bậc thang ở cung điện chính, người hầu nữ mặc đồ trắng mỉm cười giống thiên thần. Mục Huyền dẫn tôi đi lên bậc thang. Tôi ngẩng đầu, đại sảnh rực rỡ dưới ánh nắng, đã đầy ắp người.
Mọi người mũ áo chỉnh tề, ai nấy mặt mày rạng rỡ. Không ít người mặc quân phục, đeo đầy huân huy chương, chắc là quan chức cao cấp thuộc giới quân sự của Đế quốc. Bọn họ đều chăm chú nhìn tôi, khiến mặt tôi hơi ửng đỏ.
Hoàng đế ngồi trên chiếc ghế đá phong cách cổ xưa ở trong cùng. Hôm nay, ông cũng mặc quân phục màu trắng, dung mạo vẫn tiều tụy, ánh mắt vẫn sắc bén như ngày nào.
Tiếng nhạc du dương nổi lên. Mục Huyền quỳ một chân xuống đất, tôi nhún người hành lễ. Hoàng đế để lộ nụ cười vui vẻ, vẫy tay với tôi. Tôi liền đi đến trước mặt ông.
Không ngờ, hoàng đế rút ra một phong bao màu đỏ, bên trên in chữ ‘Hỷ’ màu vàng.
“Theo tập tục ở Trái Đất.” Hoàng đế mỉm cười nói nhỏ bên tai tôi: “Đây là một nửa tài sản cá nhân của ta.”
Tôi không khỏi kinh ngạc, hoàng đế quả nhiên biết mọi chuyện, bao gồm cả tình hình kinh tế ‘giật gấu vá vai’ của gia đình chúng tôi. Điều này cũng chứng tỏ, ông rất quý Mục Huyền.
“Chúc hai con hạnh phúc mãi mãi.” Hoàng đế nói.
Người thứ hai chúng tôi bái kiến là hoàng thái tử Tháp Thụy. Tháp Thụy điện hạ là một người đàn ông tóc vàng, mặt mũi sáng sủa, ôn hòa. Anh ta vỗ vai Mục Huyền: “Một người đàn ông xuất sắc cần phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-quyen-chiem-huu/786853/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.