“Lẽ nào con làm những chuyện này, là muốn giúp anh cả con trừ bỏ chướng ngại, để bước lên ngôi hoàng đế?”
Tôi kinh ngạc quay sang nhìn Mục Huyền. Khóe miệng anh ta cong lên, để lộ nụ cười nhàn nhạt, ngũ quan tuấn tú sáng bừng như ánh trăng đêm rằm.
“Nếu không còn việc gì khác, bọn con đi đây ạ.” Mục Huyền không trả lời câu hỏi của hoàng đế, anh ta cầm tay tôi chuẩn bị kéo tôi đi ra ngoài. Đầu óc tôi vẫn lơ mơ, bàn tay lạnh lẽo đầy sức mạnh của anh ta khiến tôi bừng tỉnh ngay tức thì.
Hoàng đế nhìn Mục Huyền chăm chú. Sau đó, ông đột nhiên mỉm cười. Đôi mắt đen tràn ngập niềm vui, gương mặt tiều tụy nhờ nụ cười trở nên sung mãn.
“Được thôi, nhưng ta có lời muốn nói với Hoa Dao, con ra ngoài trước đi.”
Tôi ngây người. Bàn tay Mục Huyền hơi siết chặt, anh ta cau mày hỏi: “Bệ hạ muốn nói gì?”
Hoàng đế bình thản đáp lời: “Hoa Dao đã là con dâu của hoàng thất, có những lời cần bậc trưởng bối nói rõ với cô bé. Đây là sự tôn trọng cô bé. Mẹ con đã qua đời, tất nhiên chỉ có thể do người cha này đảm trách.”
Tôi hơi căng thẳng. Mục Huyền đã bị thuyết phục, anh ta quay sang nói nhỏ với tôi: “Tôi ở bên ngoài.” Nói xong anh ta lập tức buông tay tôi.
Mục Huyền đi ra ngoài. Hoàng đế trầm mặc dò xét tôi rồi mỉm cười.
“Nó là một người đàn ông ngoài lạnh trong nóng đúng không?”
Đối với một vị trưởng bối bệnh tình trầm trọng, bất kể ông ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-quyen-chiem-huu/786813/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.