“Đây là lối đi gần nhất. Trời ơi, mặt cô đỏ quá cơ!”
Mạc Lâm đứng ở phía trước cách tôi hai bước, mở to mắt nhìn tôi. Tôi đang rất bình thường, nhưng tự nhiên bị anh ta hét to, thành ra cũng hơi bối rối.
Đây là một thông đạo rộng rãi, ánh đèn vàng dịu dàng tỏa sáng khắp nơi, khiến hai vách khoang tàu vốn lạnh lẽo trở nên ấm áp hơn một chút. Ngay sau khi rời khỏi phòng ngủ, tôi bắt đầu gặp không ít quân nhân trên đường đi.
Phần lớn đều là những người đàn ông trẻ tuổi. Có người mặc quân phục, có người chỉ mặc áo may ô, để lộ làn da ngăm đen và cơ bắp rắn chắc. Tôi dường như có thể ngửi thấy mùi mồ hôi tỏa ra từ người bọn họ. Còn có cả người máy cao lớn, bàn chân kim loại nện cồm cộp xuống sàn nhà mềm mại. Bọn họ chạy lướt qua người tôi.
Tôi thậm chí còn gặp một người thú. Anh ta cao hơn hai mét, đầu gần chạm trần nhà, thân hình to lớn như bức tường chắn ngang. Tay chân để lộ bên ngoài bộ quân phục đen sì, lông rậm rạp. Trên cổ anh ta là đầu thú, trông rất đáng sợ.
Những người đàn ông Trái Đất đi qua, bọn họ chỉ liếc tôi một cái. Còn người thú dừng hẳn lại, mở to mắt nhìn tôi chằm chằm, cho đến khi tôi khuất bóng. Tôi biết không phải do tôi đẹp khuynh nước khuynh thành, bọn họ chỉ là cảm thấy kỳ lạ khi trên phi thuyền xuất hiện phụ nữ nên mới để ý.
Chúng tôi tiếp tục tiến về phía trước. Mạc Lâm đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-quyen-chiem-huu/786803/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.