Nàng lười để ý tới hắn, đi kiểm tra Phong Triệu thú. Con thú kia bị trọng thương, quỳ sát ở nơi đó không đứng dậy được, nếu không nó sớm đã bỏ chạy.
Tư thế nằm sấp của nó có chút kỳ lạ, rõ ràng đã không chống đỡ được nữa, nhưng hai móng trước vẫn cố gắng chống đẩy, giống như sợ đè ép phải cái gì đó.
Cố Tích Cửu đi về phía gần nó, nó lập tức ngẩng đầu rống lên giận dữ một tiếng, giống như cảnh cáo.
Nhưng nó bị trọng thương, lực uy hiếp đã suy giảm đi rất nhiều.
Cố Tích Cửu nói: "Ta sẽ không thương tổn ngươi, chỉ muốn chữa thương cho ngươi." Nàng móc thuốc trị thương ra, có ý đưa về phía Phong Triệu.
Phong Triệu căn bản không hề cảm kích, ngẩng đầu ra hét lên một tiếng giận dữ, âm thanh vang lên có chút lúng túng.
"Chủ nhân, nó nói ngươi là cáo đến thăm gà, không có lòng tốt." Con ngao mở vỏ từ trong ống tay áo của Cố Tích Cửu, lười biếng phiên dịch.
Cố Tích Cửu xao động trong lòng, dùng một tay xách nó ra ngoài: "Ngươi hiểu thú ngữ? Ngươi hãy làm phiên dịch đi, nói với nó ta sẽ không thu nó làm tọa kỵ, sau khi chữa thương xong ta sẽ thả nó đi."
Con ngao rơi xuống mặt đất, khôi phục lại bằng cỡ một căn phòng nhỏ, nó đóng mở vỏ, chảy nước miếng nhìn nhìn Phong Triệu: "Chủ nhân, nó bị thương rất nặng, trong lúc nhất thời không thể khôi phục được. Nếu nó không biết tốt xấu như vậy, không bằng để ta ăn nó luôn đi. Thịt của nó rất ngon......"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-phi-o-tren-ta-vuong-o-duoi/1713695/chuong-439.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.