Đế Phất Y cho nàng con chim kia, thật ra là đang cố lừa nàng?!
"Chết tiệt! Hắn quả nhiên là đang lừa ta!" Cố Tích Cửu nắm tay.
"Ai lừa ngươi?" Tư Thẩm nhướng mày.
Ở chỗ này, Cố Tích Cửu khi nói chuyện cũng không hề cố kỵ: "Tên khốn Tả thiên sư kia!"
Tư Thẩm: "......"
Hắn nhìn nàng một lát: "Tả thiên sư...... làm thế nào lừa ngươi?"
Cố Tích Cửu lấy con chim chỉ đường ra, chỉ vào đôi mắt nó và hỏi Tư Thẩm: "Đây là con chim chỉ đường đúng không? Nhìn phương hướng đôi mắt của nó chính là đang chỉ phương Nam, đúng không?"
Tư Thẩm im lặng một lát: "Vì sao ngươi cảm thấy đôi mắt của nó đang nhìn về phương Nam?"
Cố Tích Cửu bẻ miệng chim một cái, con chim kia lập tức nói ra câu nói kia: "Phượng hoàng niết bàn, nơi lòng ta hướng tới."
"Phượng hoàng niết bàn là ám chỉ lửa đúng không? Trái tim của nó hướng tới lửa, chẳng phải muốn nói trái tim nó hướng về phương Nam hay sao? Khẳng định nó cũng đang nhìn về phương Nam."
Tư Thẩm giơ tay xoa xoa giữa mày: "Đông sinh ngô đồng hề, phượng lai hàm mộc niết bàn. Ngươi từng nghe câu thơ này chưa?"
Còn có câu thơ này sao?
Cố Tích Cửu lắc đầu, nhưng dường như đã hiểu ra điều gì đó: "Nói như vậy, đôi mắt của nó đang nhìn về phương Đông?"
"Không sai!"
Cố Tích Cửu trực tiếp ngồi xuống mặt đất, Tư Thẩm cũng ngồi cùng nàng dưới đất.
Chẳng qua hắn quá sạch sẽ, bụi đất trên mặt đất đã bị gió từ ống tay áo của hắn cuốn đi.
Cố Tích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-phi-o-tren-ta-vuong-o-duoi/1713681/chuong-425.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.