Cố Tích Cửu cảm thấy ấm áp trong lòng, nhìn bóng dáng cao lớn che ở trước mặt, nàng liền cảm thấy an tâm.
Nàng biết công phu của Đế Phất Y cao hơn Long Tư Dạ, có hắn ở đây nàng sẽ an toàn.
Cả người nàng vốn rất căng thẳng, cho dù mệt mỏi cũng không dám buông lỏng chút nào. Nhưng sau khi nhìn thấy người này, nàng thở phào nhẹ nhõm một hơi, lúc này mới cảm thấy tay chân đều mệt đến nỗi gần như bị chuột rút......
Đế Phất Y không phải săn sóc giống như bình thường, hắn vung ống tay áo về phía sau một cái, trên mặt đất trống rỗng đột nhiên hiện ra một cái đệm: "Mệt mỏi thì nghỉ ngơi một chút, nữ hài tử không cần phải cậy mạnh như thế."
Trong lòng Cố Tích Cửu vừa ấm vừa đau, nàng không nói lời nào ngồi xuống tấm đệm. Nhìn Đế Phất Y đánh nhau với Long Tư Dạ.
Đế Phất Y trước khi động thủ còn nói mấy câu: "Long Tư Dạ, ngươi muốn tự mình giết nàng, hay là để bổn tọa giúp ngươi?"
Ngón tay Đế Phất Y chỉ về phía Diệp Hồng Phong.
Cố Tích Cửu: "......"
Trong lòng nàng nhảy dựng, sự ấm áp vừa mới nổi lên trong trái tim nàng, giống như bị rót vào một gáo nước lạnh. Giọng điệu này của Đế Phất Y thật ra là đang ghen, đúng không?
Long Tư Dạ tất nhiên sẽ không để Đế Phất Y giết người trong lòng mà hắn thật vất vả mới cứu sống lại, bảo vệ Diệp Hồng Phong ở sau người. Hai người nói qua nói lại vài câu, cuối cùng ngôn ngữ bất đồng, bắt đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-phi-o-tren-ta-vuong-o-duoi/1713675/chuong-419.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.