Cố Tích Cửu nhìn chằm chằm vào tay hắn. Thái độ của hắn không khác gì Long Tích ở thời hiện đại, thậm chí tình cảnh xuất hiện cũng có rất nhiều chỗ trùng hợp. Ở thời hiện đại, rất nhiều lần nàng lâm vào nguy hiểm, hắn giống một vương tử từ trên trời rơi xuống, bảo vệ ở bên người nàng......
Khi đó hắn cũng vươn tay về phía nàng, và nàng đều không chút do dự đặt tay mình ở trong lòng bàn tay hắn, cùng hắn sóng vai xông ra......
Hiện tại hắn lại vươn tay về phía nàng. Nhưng trong lòng nàng nhảy dựng, không vươn tay ra nắm lấy tay hắn giống như trong quá khứ, ngược lại lùi về phía sau từng bước một.
"Long Tư Dạ, sao ngươi lại tới đây?"
"Tích Cửu, đây không phải là nơi thích hợp để nói chuyện, nàng đi cùng ta trước đi!" Long Tư Dạ lại tiến về phía trước một bước.
Thái độ của hắn vẫn giống như ngày thường, nhưng Cố Tích Cửu lại có cảm giác có chỗ nào đó không đúng: "Đây rốt cuộc là đâu?"
"Đây vẫn là rừng rậm hắc ám, nàng ngã xuống dưới hầm ngầm. Ở đây có rất nhiều hung thú, chúng ta vẫn nên lên trước đi."
Long Tư Dạ lặng yên bước tới gần nàng: "Tích Cửu, ta mang nàng lên!"
Ở kiếp trước, người mà Cố Tích Cửu luôn không thể cự tuyệt chính là Long Tích, gần như hắn nói gì nàng đều sẽ làm theo. Nghe theo lời hắn dường như đã biến thành thói quen của nàng.
Bàn tay của hắn nhìn qua vẫn ấm áp khô ráo giống như trước kia, khiến nàng không nhịn được muốn tin tưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-phi-o-tren-ta-vuong-o-duoi/1713673/chuong-417.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.