"Được thôi, vậy thì A Sanh."
Hắn đưa tay ra với nàng: "Đỡ ta lên, cùng nhau đi tìm đường?"
Cố Tích Cửu dùng câu mà hắn đã từng nói với mình: "Nam nữ thụ thụ bất thân."
Tư Thẩm: "......"
Hắn buồn rầu nói: "Nếu ta cần nghỉ lâu hơn thì làm sao bây giờ?"
"Vậy thì chờ thêm một lúc." Cố Tích Cửu thuận miệng trả lời.
Vì thế Tư Thẩm không còn lời nào để nói.
Trong khi nói chuyện, Cố Tích Cửu đã sờ soạng tra xét xung quanh một vòng, trong lòng trầm xuống!
Xung quanh không có biên giới, ngoại trừ mặt đất dưới chân, bốn phía đều trống rỗng, căn bản không có vách đất vách đá cản trở......
Nàng và hắn giống như hai con kiến nhỏ rơi xuống một thung lũng bao la, căn bản không có đường biên.
Nàng lại ngẩng đầu nhìn về phía trước, không thể nhìn thấy gì ngoài bóng tối.
Trong lòng nàng yên lặng tính toán độ sâu rơi xuống. Một lát sau, nàng thở dài. Nàng và hắn có lẽ đã xuống phía dưới 100 mét!
Không thể bò lên, chỉ có thể đợi lát nữa thuấn di một chút xem sao.
Tư Thẩm dường như nhận ra ý định của nàng, đột nhiên nhấc tay lên kéo lấy góc áo nàng: "Ngươi sẽ không bỏ rơi ta, đúng không?"
Cố Tích Cửu lắc đầu: "Sẽ không, đợi lát nữa ta thuấn di lên trước xem sao. Nếu thành công, ta sẽ quay lại đưa ngươi lên."
"Không được!" Tư Thẩm kéo góc áo của nàng không bỏ: "Lỡ may ngươi lên đó rồi không tìm được đường quay lại thì sao?"
"Yên tâm, ta tính toán khoảng cách cực chuẩn, không sai chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-phi-o-tren-ta-vuong-o-duoi/1713670/chuong-414.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.