Nàng không nhịn được muốn rút cánh tay mình về: "Này, Tư Thẩm công tử, công phu của ngươi chắc hẳn không tệ, đừng lôi kéo ta......"
"Ngươi muốn bỏ rơi ta?" Tư Thẩm lập tức trợn to mắt: "Ta chính là ân nhân cứu mạng của ngươi, ngươi không thể thấy chết mà không cứu!"
Cố Tích Cửu: "...... Các hạ đang đùa gì vậy? Ngươi có thể một mình tới sông Dung Cốt câu rùa vàng, công phu khẳng định cực cao. Ngươi có thể tự mình chạy."
Nàng kéo theo một người và thi triển thuật thuấn di thật sự rất không thoải mái, người này là một gánh nặng, kéo chậm bước chân của nàng.
Hơn nữa, người này chắc chắn không hề đơn giản, nhưng không biết vì mục đích gì cứ đi theo nàng.
Trước đây, Cố Tích Cửu thường sẽ nghĩ cách tìm hiểu rõ mục đích và lai lịch của hắn, nhưng hiện tại nàng không có thời gian để làm điều đó!
"Bờ sông Dung Cốt bình thường căn bản không có mãnh thú lui tới. Đó là nơi an toàn nhất trong rừng rậm hắc ám. Ta đã cưỡi tọa kỵ trực tiếp hạ xuống bờ sông, dự định câu rùa vàng xong sẽ cưỡi tọa kỵ bay trở về, sao ta biết được sẽ đụng phải ngươi? Ngươi còn đưa con rết sát thủ tới đây....." Tư Thẩm lên án.
Cố Tích Cửu: "......" Thật vậy sao?
"Có nơi nào khác an toàn nữa không?" Cố Tích Cửu không rảnh lo tranh luận với hắn, hỏi câu quan trọng nhất trước.
"Chỉ có bờ sông Dung Cốt. Nhưng bây giờ cũng không an toàn nữa, những mãnh thú khác rất sợ nước sông kia, nhưng rết sát thủ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-phi-o-tren-ta-vuong-o-duoi/1713662/chuong-406.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.