Ở bệnh viện một tuần, Mạn Lan Đình cũng được xuất viện về nhà, lúc này cô đang được mẹ của cô dìu đi, bên cạnh là anh trai của cô - Tôn Duật Trì.
"Mẹ...con tự đi được.." Cô cười gượng gạo nhìn mẹ mình, có chút bất đắc dĩ.
"Ayza...con đó, sức khỏe còn chưa ổn định, mẹ vẫn là không yên tâm." Tôn phu nhân cầm lấy tay cô, nhỏ giọng nói.
Thấy được sự lo lắng trong mắt bà, Mạn Lan Đình cũng không nói thêm gì nữa, theo chân bà và Tôn Duật Trì lên xe trở về nhà.
Suốt cả buổi sáng Mạn Lan Đình chẳng thấy bóng dáng Bạch Thiên Kình đâu, trong lòng cô lại dâng lên tia mất mát khó nói thành lời, cả tuần nay hắn vẫn luôn chăm sóc cho cô vậy mà hôm nay lại chẳng thấy mặt mũi đâu.
Mạn Lan Đình khẽ thở dài, hướng ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính xe nhìn ngắm phố xá sầm uất bên ngoài, cảnh vật tất cả đều trở nên xa lạ.
Mớ kí ức ít ỏi về Los Angeles thời thơ ấu đã rơi vào dĩ vãng, nó đã bị nhấn chìm bởi quá khứ đen tối khi cô sống ở nước Z, một đất nước đã gắn bó với cô từ khi còn bé.
Giờ đây, khi thực sự trở về quê hương cô lại chẳng thấy vui vẻ chút nào, bởi ở nước Z, ở Đế Thành cô còn có bạn bè, có Giang Tầm Ngôn...cậu vẫn cần cô bảo vệ...
"Kỳ Nhi.." Thấy Mạn Lan Đình thất thần, Tôn Duật Trì khẽ gọi cô.
"Vâng, anh gọi em?" Cô giật mình quay người lại, nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-duoc-chet-nguoi-tinh-yeu-cua-ong-trum-mafia/3617994/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.