\#17
" mẹ ăn đi con chờ cô ấy tỉnh " bà nghe vậy chỉ nhẹ lắc đầu có thật sự con trai bà yêu con bé này nhiều đến mức này không ? Ngay cả bản thân mình cũng bị thương mà lại không lo lại đi lo cho người khác
" Con đừng quá lo lắng nhìn xem vết thương của con chỉ rửa sơ làm sao sạch được vi khuẩn .. lỡ bị nghiễm trùng thì thế nào ? " Khắc Duật cũng chẳng màng ánh mắt chỉ chăm chú nhìn cô gái đang ngủ ngon kia thôi
" Thôi đi bác chúng ta đi ăn .. bây giờ mê gái bỏ luôn con giận hết sức " Dương Thần vỗ vai bà nhẹ kéo bà đi xuống dưới , nếu Khắc Duật muốn làm gì thì dù cho ai nói ngả nói nghiêng cũng chẳng khiến hắn đổi suy nghĩ , ,uối cùng bà cũng chỉ nhẹ lắc đầu đi ra , con trai bà quá cố chấp nói gì thì nói nó do bà sinh ra .. nhìn con bị thương sao lại không xót
Bầu không khí lúc này càng trở nên im lặng hẳn đi , Khắc Duật kéo chăn đắp lên cho Giai Kỳ chỉ sợ cô bị cảm .. nhìn cô như vầy hắn không cách nào ngừng đau lòng , hận thù của hắn lại kéo cô vào chung
Nhớ lúc đó khi cô nhìn thẳng vào mắt hắn nói hắn bỏ chạy , còn luôn miệng trách móc hắn khiến lúc đó hắn không biết mình phải làm gì ? Người phụ nữ rõ ràng là muốn hắn cứu nhưng cuối cùng cô đã suy nghĩ gì mà kêu hắn bỏ chạy ? Viết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/doc-chiem/3033250/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.